Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam
Ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam
Tư Duy Vượt Giới Hạn

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Tuyết Trinh (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:43' 04-05-2024
Dung lượng: 1.4 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Tuyết Trinh (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:43' 04-05-2024
Dung lượng: 1.4 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Table of Contents
Lời khen dành cho cuốn sách
1 - Trò chơi
2 - Ý niệm về sự hiểu biết
3 - Quyết tâm có cánh
4 - Trước khi chúng ta tiếp tục
5 - Anh ấy có thể… hay anh ấy sẽ?
Lời ngỏ
6 - Suy nghĩ vượt lên trên những gì đã được coi là Chân lý
7 - Suy nghĩ về khiếu hài hước
7.5 - Và trong khi chúng ta vẫn còn đang bàn luận về chủ đề này…
8 - Mọi thứ đã rõ ràng chưa?
9 - Vâng…Điều đó làm thay đổi tất cả mọi thứ
10 - Tưởng tượng vượt lên trên mức tưởng tượng
11 - Tiêu chuẩn ngầm
12 - Nơi đặc biệt của riêng bạn
13 - Làm ơn! Hãy suy nghĩ vượt qua những khuôn khổ!
14 - Sao tôi có thể bỏ lỡ điều đó chứ?
15 - Chi tiết muối mặn
16 - Khám phá sự thật về chính bản thân mình
16.5 - Không hoàn toàn là một ngã rẽ
17 - OGV và tương lai của bạn
18 - Cạnh tranh ngầm
19 - Khía cạnh không thể cạnh tranh ngầm
20 - Kiếm tiền từ rác
21 - Một người đàn ông thông minh… và một người đàn ông khôn ngoan
22 - Kết nối các điểm
23 - Tiến tới miền đất hứa
Lưu ý cuối cùng
Giới thiệu tác giả
LỜI KHEN DÀNH CHO CUỐN SÁCH
ăm đầu tiên hợp tác với Andy Andrews, doanh thu của Fairway đã
"N tăng gấp đôi, từ 5,4 tỷ đô la lên 11,2 tỷ đô la. Năm thứ hai hợp tác
với Andy, doanh thu của chúng tôi cán mốc 17 tỷ đô la, và năm thứ
ba doanh thu của chúng tôi đạt hơn 22 tỷ đô la.”
- STEVE JACOBSON, Nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Công ty
thế chấp tư nhân Fairway
“Tôi vẫn nhớ cái ngày Andy Andrews nói ông ấy có thể dạy chúng tôi cách
cạnh tranh ở một tầm cỡ mà đối thủ của chúng tôi không hề hay biết rằng
có một cuộc cạnh tranh đang diễn ra. Kể từ thời điểm đó, năm đầu tiên
chúng tôi hợp tác với nhau là 2012, Andy đã dành thời gian để chỉnh đốn
đội ngũ của chúng tôi. Không có gì phải nghi ngờ, trong năm đầu tiên đó
chúng tôi đã bất ngờ trở thành nhà môi giới thương mại số một tại khu vực
trung tâm Florida một cách đầy ngoạn mục. Điều hiển nhiên là chúng tôi
vẫn tiếp tục hợp tác với Andy, cùng tài liệu về nguyên tắc “đáy bể” của ông
ấy. Nhờ có sự tư vấn của ông, chúng tôi nhanh chóng vượt mốc doanh thu
100 tỷ đô la và đã quyên tặng cho Hiệp hội môi giới bất động sản, đạt các
kỷ lục thương mại trong ba năm qua. Năm nay sản lượng sản xuất của
chúng tôi cao hơn so với đối thủ cạnh tranh theo sau 338%. Điều này hoàn
toàn nghiêm túc đấy.”
- TODD RAINSBERGER, Nhà môi giới kiêm Chủ sở hữu bất động sản
thương mại ngân hàng Coldwell
“Khi đã nghỉ hưu và rời khỏi vị trí Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của
công ty, hiện tại tôi có thể tiết lộ rằng thực tế tôi đã thương lượng một hợp
đồng độc quyền với Andy Andrews. Trong suốt năm năm, chúng tôi trở
thành doanh nghiệp duy nhất trong lĩnh vực chúng tôi hoạt động được học
giáo trình hiện nằm trong cuốn sách này. Khoảng thời gian năm năm này,
Andy Andrews không chỉ đóng vai trò là nguồn ảnh hưởng bên ngoài liên
tục làm việc với các chuyên gia trong lĩnh vực bán hàng của chúng tôi, mà
ông ấy còn là cố vấn cho bộ phận quản trị. Trong suốt thời gian này, doanh
thu hằng năm của chúng tôi từ mức dưới 100 triệu đô la đã tăng lên gấp
mười lần. Khi Andy lần đầu tiên diễn thuyết với chúng tôi, tôi đã yêu cầu
ông ấy phải đứng trước tám trăm khán giả. Năm năm sau đó chúng tôi đã
phát triển tới điểm mà sự kiện tương tự đã phải tổ chức tại Sân vận động
Cowboy.
- RICHARD WRIGHT, Cựu Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Công ty
Advocare International
“Tôi lấy làm ngạc nhiên khi tài liệu trong Tư duy vượt giới hạn giờ đây đã
được xuất bản tới công chúng. Fearless Mom đã coi thông tin và cách nhìn
nhận của Andy là một phần nội dung trọng tâm của bài học. Chỉ trong một
năm, số lượng người theo dõi của chúng tôi đã tăng lên 233%, và chúng tôi
hiện đang tiếp cận các bà mẹ ở hơn ba mươi quốc gia. Cuốn sách này sẽ
cung cấp định hướng cho bạn, nó đóng vai trò giống như một bậc phụ
huynh và giúp bạn tìm ra lời giải đáp cho các vấn đề liên quan đến cuộc
sống cá nhân và công việc của mình.”
- JULIE RICHARD, Nhà sáng lập Công ty Fearless Mom
“Chúng ta tin tưởng rằng Andy Andrews sẽ mang đến cho chúng ta những
dòng chữ truyền cảm hứng, sự hướng dẫn đầy tính thực tế và những lời
khuyên khôn ngoan. Cuốn sách này hứa hẹn mang lại những điều tương tự
tới tất cả những ai có được may mắn đọc nội dung của nó.”
- MAX LUCADO, Cố vấn và Tác giả của các đầu sách bán chạy trên tạp
chí New York Times
“Cuốn sách này sẽ không thể nào đáng giá hơn, trừ phi nội dung của nó
được in trên giấy bằng vàng. Cách đây ba năm, việc kinh doanh của tôi đã
giậm chân tại chỗ, và khi đó tôi đã không thể xác định được cách để lấy lại
đà tăng trưởng. Do đó, tôi tìm đến Andy Andrews và những nguyên tắc của
ông từ cuốnTư duy vượt giới hạn. Từ khi áp dụng các nguyên tắc này vào
thực tiễn, công việc kinh doanh của tôi đã tăng hơn 500%. Ngoài ra, có một
nội dung giáo dục đặc biệt trong cuốn sách này trực tiếp mang lại doanh
thu hơn 700.000 đô la.”
- TIFFANI KING, Tác giả kiêm chủ sở hữu Dùng bữa tại gia và Các kế
hoạch cho bữa ăn tại nhà, Eat at Home Tonight (tạm dịch: Hôm nay hãy ăn
tối ở nhà)
“Andy Andrews là người kể chuyện tài ba nhất nước Mỹ kể từ thời Mark
Twain. Có ai ngờ được tiếng cười và nhận thức sâu sắc lại có thể kết hợp
tuyệt vời đến thế?”
- MARK LOWRY, Nghệ sĩ kiêm Tác giả của bài hát Giáng sinh kinh điển
có tên Mary, Did You Know?
“Tôi viết những dòng này vào cuối tháng 1 năm 2019. Vâng, tôi đã được
cấp quyền truy cập trước tài liệu nằm trong cuốn Tư duy vượt giới hạn, và
công việc kinh doanh của tôi đã và đang áp dụng các biện pháp được đề
cập trong cuốn sách này. Điều đáng ngạc nhiên là lần này kết quả kinh
doanh năm 2019 của chúng tôi đã tăng 51%. Nếu năm nay bạn dự định đọc
một cuốn sách nào đó, thì hãy lựa chọn cuốn này. Tư duy vượt giới hạn sẽ
chứng minh cho bạn thấy những điều mà chưa từng cuốn sách nào làm
được.”
- JOE PICI, Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành công ty Pici & Pici, nằm
trong danh sách 30 nhà bán hàng giỏi nhất thế giới của Global Gurus
“Với sự ra đời của cuốn sách Tư duy vượt giới hạn, tôi tin rằng Andy
Andrews là một con người hoàn toàn khác biệt. Cho dù bạn đang tìm kiếm
sự đột phá cho các vấn đề cá nhân hay cho công việc, thì cuốn sách này sẽ
vẫn phù hợp với bạn. Những điều bạn được nghe là hoàn toàn chân thực:
Andy Andrews sản sinh ra những kết quả rất bất ngờ.”
- DAVE RAMSEY, người dẫn chương trình trên sóng phát thanh, đồng
thời là tác giả của các cuốn sách bán chạy, The Total Money Makeover
1
TRÒ CHƠI
K
hi tôi còn là một đứa trẻ, bố mẹ tôi cho tôi đi bơi suốt mùa hè. Đây
hẳn là một phương pháp trông trẻ tuyệt vời vì hầu hết các bậc cha
mẹ đều làm như vậy. Ngày qua ngày, suốt một mùa hè dài, chúng tôi
dường như không bao giờ cảm thấy chán khi “ở bể bơi”.
“Ngày hôm qua bạn đã ở đâu?”
“Ở bể bơi.”
Chúng tôi chơi Macro Polo1, cưỡi ngựa, đánh bóng trên mặt nước, xoáy
nước nguyên tử2, đẩy dưa hấu3 và blue rover – giống như red rover4 ngoại
trừ nó được chơi trên mặt nước. Trước đây, tất nhiên tất cả các bể bơi
được khử trùng với một lượng lớn clo. Vào giữa tháng Bảy, nếu một cậu
bé tóc vàng hoe không có đốm màu xanh lá mạ trên tóc, thì ai cũng cho
rằng cậu bé ấy đã không dành nhiều thời gian ở bể bơi.
1 Marco
Polo là một hình thức chơi bài của Mỹ trong bể bơi.
2 Tất
cả người chơi bước vào bể bơi và đứng thành một hàng dọc theo
mép bể, sao cho khoảng cách giữa hai người là rất nhỏ. Sau đó cả hàng đi
bộ trong vài phút, chạy bộ thêm vài phút, rồi chạy quanh mép bể bơi vài
phút nữa. Nếu làm đúng cách, dòng nước sẽ cuốn người chơi đi vòng
quanh bể bơi. Cuối cùng, yêu cầu họ quay lại và đi theo chiều ngược lại.
Gần như là không thể đi ngược chiều dòng nước.
3 Đầu
tiên, người chơi chia thành hai đội có số lượng người bằng nhau và
chia bể bơi hành hai phần bằng nhau. Mỗi đội di chuyển về một bên. Sau
đó ném dưa hấu vào bể bơi (nó sẽ nổi). Trò chơi về cơ bản giống như bóng
đá, nhưng là ở môi trường nước và với một quả dưa hấu thay cho bóng
đá.
4 Chia
người chơi thành hai đội. Mỗi đội đứng thành một hàng và nắm tay
nhau. Hai đội đứng đối diện với nhau, cách nhau khoảng 30 đến 50 bước.
Chọn một đội đi trước. Đội đó bí mật chọn một người chơi từ đội kia để
gọi với sang. Khi đã quyết định xong, đội đi trước gọi RED ROVER, RED
ROVER, GỌI (điền tên người chơi đã chọn) BƯỚC SANG! Người chơi
được chọn sẽ chạy về phía đội đối phương và cố gắng vượt qua nắm tay
của 2 người chơi trong hàng. Nếu một người chơi có thể vượt qua hàng
đó, người ấy sẽ quay lại đội của mình. Nếu không thể vượt qua, người ấy
ở lại với đội đối phương. Các đội thay phiên nhau gọi người chơi qua. Trò
chơi kết thúc khi một đội chỉ còn một người chơi.
Một sự việc đã diễn ra vào giữa tháng Bảy. Chúng tôi dần cảm thấy chán
với hầu hết những trò mà chúng tôi đã làm và bắt đầu sáng tạo ra các trò
chơi của chính mình.
Chúng tôi tổ chức cuộc thi có tên gọi là “cá heo”. Vào thời điểm đó, mọi
người đều rất yêu thích chương trình Flipper1 trên truyền hình, mà chương
trình đó nói về một chú cá heo tham gia vào hết chuyến phiêu lưu này đến
chuyến phiêu lưu khác. (Hãy nghĩ về Lassie trong bộ đồ ướt sũng). Các
ngôi sao là con người trong buổi biểu diễn là Bud, Sandy và những cậu con
trai của một kiểm lâm viên trong công viên Quốc gia Coral Key.
1 Flipper
là một chương trình truyền hình Mỹ phát sóng lần đầu tiên trên
NBC từ ngày 19 tháng 9 năm 1964, cho đến ngày 15 tháng 4 năm 1967.
Flipper, một con cá heo mũi chai, là thú cưng của Porter Ricks, Cảnh sát
trưởng tại Coral Key Park và Marine Preserve (phiên bản hư cấu của John
Pennekamp Coral Reef State Park ở Key Largo, Florida) và hai cậu con
trai nhỏ Sandy và Bud. Chương trình được mệnh danh là “Lassie dưới
nước” và một lượng đáng kể đồ chơi trẻ em lấy cảm hứng từ chương trình
đã được sản xuất trong lần phát sóng đầu tiên.
Chẳng có ai ở lứa tuổi chúng tôi không xem chương trình đó cả, và tất cả
chúng tôi đều ngạc nhiên trước cảnh Flipper có thể vọt thẳng lên khỏi mặt
nước và “đi bộ” bằng cái đuôi của nó.
Và đó là trò chơi của chúng tôi.
Tất cả chúng tôi đứng thành một vòng tròn lớn dưới bể bơi, mọi người
bước đi dưới nước. Từng người một, chúng tôi lần lượt đóng vai làm chú
cá heo. Mỗi người sẽ có một lượt bơi vào trung tâm của vòng tròn. Nguyên
tắc của trò chơi là bạn phải sử dụng cánh tay, chân, bàn tay và bàn chân để
đẩy thân mình lên khỏi mặt nước càng cao càng tốt.
Không ai bật lên cao được bằng Aaron Perry. Cậu ấy lớn hơn chúng tôi
một tuổi và cao hơn chúng tôi một cái đầu. Hãy tin khi tôi nói rằng mọi
người rất khó đấu lại với cậu ấy vì đôi chân của cậu ấy rất to. Và bàn tay
của cậu ấy… Ôi trời ơi, hai bàn tay của cậu ấy! Chưa từng có đứa trẻ nào
có đôi bàn tay to như vậy cả. Nói cho các bạn biết nhé, cậu ta có thể nhồi
một quả bóng rổ từ khi còn học lớp ba!
Hình thể của Aaron giúp cậu ấy trở nên có lợi thế hơn ở trong bể bơi. Khi
Aaron lật bàn chân to đùng của cậu ấy và vẫy đôi găng tay của thủ môn mà
cậu ấy gọi là tay để quạt nước, cậu ấy sẽ bật lên khỏi mặt bể bơi giống như
chú cá heo Flipper vậy. Hoặc ít nhất cũng giống họ hàng của Flipper,
nhưng là người.
Đó là vào mùa hè, sau khi kết thúc năm học lớp bốn, và chúng tôi đều đã
mười một tuổi. Aaron lúc đó hiển nhiên đã mười hai tuổi rồi. Anh ấy nói
với chúng tôi, khá thường xuyên, rằng anh ấy giỏi hơn chúng tôi về mọi
mặt. Đáng tiếc là, chúng tôi đều bị thuyết phục rằng anh ấy nói đúng.
Chuyện đó thật đáng thất vọng.
Ở trò Điệu nhảy Cá heo, đặc biệt, Aaron là người có thành tích cao nhất.
Anh ấy luôn là người thắng cuộc. Luôn luôn là như vậy. Thành tích của anh
ấy (điều mà tất nhiên cũng giống như sự sáng tạo ra trò chơi này) là điều
chưa từng xảy ra. Một vòng tròn không thể cạnh tranh, không bị đánh bại,
không bị trói buộc, không bị chia tách và trên mặt nước trong thời gian
giao thoa giữa năm lớp bốn và lớp năm, không thể theo kịp được. Anh ấy
đã làm ra điều không tưởng và không thể giải thích nổi. Và anh ấy hiểu rõ
điều đó. Aaron là ông hoàng của trò Điệu nhảy Cá heo!
Cho đến ngày Kevin Perkins đánh bại anh ấy với thành tích 45cm.
Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm đó, cũng giống buổi chiều hôm qua. Chúng tôi
có khoảng mười người dưới bể bơi. Chúng tôi xếp thành một vòng tròn
lỏng lẻo, lần lượt nhảy, và chăm chú theo dõi khi người khác thực hiện
phần thi của họ. Chúng tôi không phải chỉ là những đối thủ của nhau,
chúng tôi cũng luân phiên thực hiện vai trò làm ban giám khảo nữa. Tất cả
chúng tôi có quyền được phát ngôn như nhau, dù đã cố gắng tạo ra sự công
bằng, nhưng giữa chúng tôi vẫn xảy ra vài bất đồng, tranh cãi.
Ngày hôm đó, tôi đã thực hiện lượt thi của mình. Aaron và những người
khác, trừ Kevin Perkins, đều là bạn thân nhất của tôi. Khi Kevin bơi vào
trung tâm của vòng tròn, một vài bạn đã hét lên: “Nhanh lên. Nhảy đi. Hãy
mau làm đi.”
Hai người trong nhóm chúng tôi, Roger Lujer và bạn gái của cậu ấy, Carol
đã bỏ về sớm. Không phải tôi trách móc họ. Lẽ ra đã có một thành tích lịch
sử đối với Điệu nhảy cá heo trên bể bơi Azalea để mọi người đều được tận
mắt chứng kiến, màn trình diễn đó lẽ ra diễn ra khá rõ ràng sau khi Aaron
Perry thực hiện lượt nhảy của mình, nhưng trò chơi đã kết thúc. Mặt khác,
mọi người đều thích Kevin, vì vậy họ đều háo hức chờ đợi lượt của cậu
ấy. Mặc dù không kiên nhẫn với việc chờ đợi lắm, nhưng chúng tôi vẫn
phải đợi.
Kevin dừng lại ở trung tâm của vòng tròn. “Sẵn sàng chưa?” Anh hét to.
“Sẵn sàng.” Chúng tôi đồng thanh trả lời. “Đi thôi.” Và anh ấy đã thực
hiện lượt nhảy của mình.
Nhưng anh ấy đã không ngoi lên mặt nước. Kevin cứ thế chìm xuống đáy
bể bơi.
Những người trong số chúng tôi đã ngoi lên mặt nước đều thắc mắc nhìn
nhau. Cậu ấy đang làm gì vậy nhỉ? Chúng tôi lặn xuống nước cố gắng
kiểm tra xem cậu ấy có ở dưới đó không. Kevin đã đi hết quãng đường
xuống đáy bể bơi. Khớp gối của cậu ấy gập lại… trong tư thế ngồi xổm,
và cậu ấy cứ thế chìm xuống… đáy của bể bơi.
Đột nhiên, trước khi bất cứ ai trong số chúng tôi kịp đưa ra câu hỏi hay lời
bình luận nào, Kevin đạp mạnh xuống nền bê tông ở đáy bể bơi, và lao vụt
lên trên mặt nước rất nhanh. Một giây sau, cậu ấy đã không còn ở dưới
đáy bể nữa, Kevin bật lên và lao vào không trung với tiếng thét đắc thắng.
Chúng tôi cũng hét theo cậu ấy. Rõ ràng Kevin đã bay lên cao hơn so với
thành tích của Aaron rất nhiều. Đúng là một khoảnh khắc kỳ diệu. Đúng là
thót tim quá. Mặc dù vậy, không lâu sau, Aaron nói: “Ờ, điều chắc chắn là
cậu đã bật lên rất cao, nhưng điều cậu đã làm… ờm, không đúng với
nguyên tắc của luật chơi. Cậu đã ăn gian.”
Kevin điềm tĩnh mỉm cười. “Thật vậy sao?” Cậu ấy hỏi. “Và à… có luật
nào quy định cậu không được lặn xuống dưới đáy bể bơi sau đó bật lên
cao?”
“Phải đấy! Phải đấy!” Chúng tôi đều đồng tình reo lên. “Luật nào? Hả?
Hả?” Chúng tôi liên tục té nước vào mặt Aaron. Trò cũ, té nước Clo vào
mắt người khác, cùng với lời đe dọa ngầm rằng ít nhất có nửa tá bọn trẻ
con tầm mười một tuổi sẵn sàng dìm cậu ta xuống nước (và các hình thức
bạo lực khác tại bể bơi mà chúng tôi có thể làm với cậu ta), Aaron nhanh
chóng đồng ý rằng chiêu của Kevin là hợp lệ.
Thật không may Hội đồng thẩm định Điệu nhảy Cá heo chính thức, Danny
Stone và Bob Woodall bị ép buộc (bởi mẹ của Aaron) phải thừa nhận rằng
kỹ thuật mới sẽ ngay lập tức được áp dụng cho tất cả các thành viên trong
các cuộc thi tiếp theo.
Khi Aaron sử dụng kỹ thuật mới trong cuộc thi kế tiếp, mọi người đều biết
rằng vương miện sẽ sớm không còn dành cho Kevin nữa. Tuy nhiên, một
điều thú vị là chúng tôi đều đã ghi nhớ và áp dụng các kỹ thuật cơ bản của
Kevin. Bằng cách thay đổi các nhận thức và tin tưởng về điều có thể xảy
ra, Kevin đã thực sự thay đổi cuộc chơi. Mãi mãi.
Mặc dù Aaron một lần nữa đầy hãnh diện trở thành ông hoàng của Điệu
nhảy Cá heo, Kevin vẫn mãi là người chiến thắng khi tạo ra cú bật nhảy lên
không trung mà chúng tôi đều ghi nhớ. Đối với chúng tôi, Kevin vẫn là
huyền thoại của Điệu nhảy Cá heo.
Nhiều năm trôi qua, tôi thấy tò mò khi trí nhớ của mình thường hồi tưởng
lại sự kiện đặc biệt của ngày hôm ấy. Và mỗi lần nhớ lại, những ký ức của
tôi như một đám mây mù không rõ ràng lắm về những chi tiết chính. Như
thể tôi đã lãng quên điều gì đó.
Có thể tôi không hề quên. Tôi đã suy nghĩ một ngày. Có thể tôi đã thực sự
quên điều gì đó. Nhưng tôi đã bỏ lỡ điều gì chứ? Tôi đã ở ngay bên cạnh
Kevin khi sự việc xảy ra. Tôi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Và câu chuyện
đó thì không bao giờ thay đổi.
Thế nhưng vẫn có điều gì đó chưa rõ ràng, một suy nghĩ chưa xác định
được. Cuối cùng, vào một buổi sáng cách đây vài năm, tôi thức dậy với
điều này trong đầu: trong suốt toàn bộ lịch sử của cuộc thi Cá heo, cho đến
thời điểm Kevin Perkins lao lên khỏi mặt nước, thì chúng tôi đã thi đấu qua
tất cả các lần theo chỉ một cách thức.
Chính xác là chỉ theo một cách thức ư? Đúng vậy. Tại sao? Bởi vì chúng tôi
biết luật chơi. Chúng tôi đã biết cách điều đó được thực hiện. Có thể điều
đó nghe rất lạ lùng, nhưng bởi vì bể bơi Azelea Pool là nơi duy nhất trên
thế giới mà trò chơi của chúng tôi diễn ra, chúng tôi không đơn thuần chỉ
là các chuyên gia. Không, trên thực tế, mặc dù là trẻ con nhưng chúng tôi
vẫn là người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên hành tinh này.
Bằng cách thay đổi các nhận thức và tin tưởng về điều có thể xảy ra,
Kevin đã thực sự thay đổi cuộc chơi. Mãi mãi.
Đáng tiếc là có một nguyên tắc mà không ai trong số chúng tôi hiểu được
tại thời điểm đó. Dù mãi sau này khi đã trưởng thành, tôi cũng chưa bao
giờ nghĩ điều này là đúng sự thật.
Nguyên tắc quy định các Giới hạn, Kết quả và hoàn toàn giữ vai trò xoay
chuyển từng phần cuộc sống của bạn. Nguyên tắc tại cùng một thời điểm,
tư duy trở nên vô cùng đơn giản và khó tin. Nó giống như thế này:
Hãy cẩn thận về những gì bạn cho là bạn hiểu.
Bởi vì bạn không thể luôn luôn tin tưởng mọi thứ bạn nghĩ.
2
Ý NIỆM VỀ SỰ HIỂU BIẾT
V
ì chúng tôi là những người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên hành
tinh này.
Thực tế chúng tôi là những người chơi duy nhất trên hành tinh này.
Và hãy suy nghĩ về điều này: nếu chúng tôi là người chơi giỏi nhất và
Aaron lại là người chơi giỏi nhất trong số chúng tôi, thì Aaron Perry là
người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên đời này!
Những người còn lại trong số chúng tôi, theo cách của riêng mình, đã làm
được trong thực tế và trong trò chơi, là gần như y hệt cách mà Aaron đã
làm. Chúng tôi nghiên cứu và bắt chước chính xác từng động tác của
Aaron. Nguyên nhân việc làm ấy của chúng tôi chẳng có gì đáng ngạc
nhiên cả. Chúng tôi đã làm theo những gì Aaron làm bởi chính sự thành
công của cậu ấy. Aaron Perry trở thành tiêu chuẩn vàng của môn thể thao
này. Điều đó không có gì phải bàn cãi cả.
Ngay cả khi cậu ấy không có mặt ở bể bơi, thì hình ảnh của Aaron vẫn
luôn ở trong tâm trí của chúng tôi. Chúng tôi ngay lập tức nghĩ đến cậu ấy.
Chúng tôi thường bí mật thảo luận để mổ xẻ mọi thứ Aaron đã làm, điều đó
hóa ra là nỗ lực có hiệu quả theo cách khác biệt để tạo ra điều kỳ diệu trong
thành tích của cậu ấy.
Chúng tôi thắc mắc làm cách nào mà người anh hùng vĩ đại ấy có thể khum
hai bàn tay lại và ở góc bao nhiêu độ? Cậu ấy có gập ngón cái bên dưới
những ngón tay khác vào thu nó vào trong lòng bàn tay không? Hay cậu ấy
để ngón tay cái bên cạnh những ngón tay khác? Aaron có quẫy chân liên
tục khi cậu ấy lao vút lên không trung không, hay cậu ấy bật mạnh một
cái để lao mình lên cao?
Không có ai trong số chúng tôi có lợi thế về mặt thể hình mà Aaron có
được (thật khó mà tưởng tượng, trẻ con cũng có thể trở thành một con
người vĩ đại! Cậu ấy mới chỉ là một đứa trẻ cao một mét tư!), nhưng bởi vì
mỗi ngày chúng tôi có thể quan sát cậu ấy rất kỹ lưỡng, nên chúng tôi bắt
đầu thành thạo từng động tác của cậu ấy, do đó các kỹ thuật của chúng tôi
cũng được cải thiện rõ rệt.
Chúng tôi đã chơi trò chơi này được vài năm. Với những gì chúng tôi đã
được học hỏi, cộng với sự phát triển về mặt thể chất, một vài người trong
số chúng tôi thực sự đã có những tiến bộ đáng kể và gần như đạt được
thành tích của Aaron. Nhưng Aaron cũng đã lớn lên và cũng đã tiến bộ
hơn, và vì lý do đó, ít nhất cho đến khi Kevin tạo ra một kỷ lục mới, chúng
tôi sẽ không bao giờ đánh bại cậu ấy.
Hàng thập kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè năm ấy, chúng tôi chưa từng quên
cái ngày cậu bạn thân của tôi sử dụng đáy bể bơi làm bàn đạp để tạo ra
thành tích đáng nể đó. Đầu tiên, khi Kevin chìm xuống hồ thay vì bơi lên
trên mặt nước, chúng tôi nghĩ cậu ấy đã mất trí rồi, nhưng cậu ấy vẫn tiếp
tục lặn xuống dưới đáy bể bơi. Hóa ra, Kevin đã nhìn thấy một sức mạnh
có thể khai thác được, chính điều đó đã tạo ra thành tích mà tất cả chúng
tôi đều cho là điều không tưởng.
Mặc dù cậu ấy chủ đích di chuyển theo hướng hoàn toàn trái ngược với
phương pháp được chấp nhận áp dụng đối với trò chơi, Kevin đã sử dụng
một chiến thuật mà chúng tôi chưa từng thử trước đó, và thành tích mà cậu
ấy đạt được không chỉ chứng tỏ những khả năng phán đoán của cậu ấy là
chính xác, mà còn khiến chúng tôi thay đổi luật chơi mãi mãi.
Hóa ra, Kevin đã nhìn thấy một sức mạnh có thể khai thác được, mà chính
điều đó đã tạo ra thành tích mà tất cả chúng tôi đều cho là điều không
tưởng.
Kevin Perkins là một cậu bé mười một tuổi, nhưng tại bể bơi Azalea Pool
chiều hôm đó, khi cậu ấy xé toạc mặt nước, tay siết chặt thành nắm đấm
giơ lên cao, cùng với một tiếng thét lớn từ sâu thẳm tâm hồn, khoảnh khắc
đó, đối với bất kỳ ai chứng kiến sự việc, chỉ có thể mô tả là “ngoạn mục”.
Ngoạn mục ư? Chính xác là như thế.
3
QUYẾT TÂM CÓ CÁNH
D
ù cho các bạn có thấy quen thuộc với từ Ngoạn mục hay không, thì
phần lớn mọi người đều khẳng định rằng nó là một từ có thực được
định nghĩa trong một số cuốn từ điển. Đó không phải là từ được đề
cập trong tất cả các cuốn từ điển bởi vì thực tế là mãi cho đến trước ngày
18 tháng 10 năm 1968, người ta chẳng có lý do gì để thêm hậu
tố esque (với nghĩa riêng biệt, đặc biệt) vào sau cái tên Beamon cả.
Năm 1968, giá ga lúc đó là hai mươi tám cent1 một bình, tàu vũ trụ Apollo
đã bay lên mặt trăng, và chương trình The Andy Griffith Show2 chiếu tập
cuối cùng, kết thúc mùa cuối với mức rating đứng thứ nhất, vẫn là một
trong ba bộ phim truyền hình đứng ở vị trí cao, hai bộ phim theo sau là I
Love Lucy3 và Seinfeld4.
1 1
cent bằng 232,55814 đồng.
2 Andy
Griffith Show là một bộ phim hài tình huống của Mỹ được phát sóng
trên CBS từ ngày 3 tháng 10 năm 1960 đến ngày 1 tháng 4 năm 1968, với
tổng số 249 tập phim dài nửa giờ kéo dài trong tám mùa phim, 159 tập
phim đen trắng và 90 tập phim màu.
3 I
Love Lucy là một bộ phim sitcom truyền hình Mỹ ban đầu được phát
trên CBS từ ngày 15 tháng 10 năm 1951 đến ngày 6 tháng 5 năm 1957 với
tổng số 180 tập dài nửa giờ kéo dài sáu mùa. Chương trình có sự tham gia
của Lucille Ball, người chồng ngoài đời của cô, Desi Arnaz, Vivian Vance
và William Frawley.
4 Seinfeld
là một bộ phim sitcom hành động trực tiếp của Mỹ được tạo bởi
Larry David và Jerry Seinfeld cho NBC. Bối cảnh được đặt chủ yếu trong
một tòa nhà chung cư ở Upper West Side của Manhattan ở thành phố New
York, chương trình có một số bạn bè và người quen của Jerry Seinfeld
(như một phiên bản hư cấu của chính anh), bao gồm bạn thân George
Costanza (Jason Alexander), bạn bè và bạn gái cũ Elaine Benes (Julia
Louis-Dreyfus), và hàng xóm bên kia hội trường Cosmo Kramer (Michael
Richards). Chương trình thường được mô tả là “một chương trình chẳng
về điều gì”, vì nhiều tập phim của nó nói về những chi tiết vụn vặt trong
cuộc sống hàng ngày.
Chắc chắn đó là sự trùng hợp, nhưng vào năm 1968, cùng năm Kevin trở
thành huyền thoại điệu nhảy Cá heo, một người thanh niên trẻ có tên Bob
Beamon gần như trở thành một hiện tượng trên thế giới về bộ môn nhảy
xa. Đây là điều mọi người ai cũng biết.
Thành tích mà anh lập nên vô cùng xuất sắc, mặc dù chưa đạt đến mức
hoàn hảo để coi là vĩ đại. Đến từ bang Queens, thành phố New York, anh
chỉ dự thi một bộ môn duy nhất, bộ môn nhảy xa.
Beamon dự định tham gia Lễ hội Olympic tại thành phố Mexico và được
coi là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch. Nhưng không may là hai
ngày thi đấu mà anh đã chuẩn bị sức lực trong toàn bộ cuộc đời đã khởi
đầu không được suôn sẻ lắm. Thành tích nhảy xa của anh trong cả hai ngày
đều rất thấp. Suýt bị loại ra khỏi vòng đầu, Beamon đã suýt chút nữa
không được góp mặt trong vòng cuối, do thành tích của anh không đạt mãi
cho tới lần nhảy thứ ba và cuối cùng của anh.
Trong vòng thi đấu cuối cùng của Beamon ở ngày thi đấu thứ hai, đối thủ
của anh là hai người đạt huy chương vàng môn nhảy xa: Ralph Boston
người Mỹ, người đã giành giải vô địch môn này năm 1960 và Lynn Davies
đến từ Vương quốc Anh, người giành giải vô địch năm 1964.
Bị loại khỏi vòng đấu là Igor Ter-Ovanesyan. Igor Ter-Ovanesyan sinh ra
tại Kiev, cha là vận động viên môn ném đĩa người Mỹ, mẹ là vận động viên
bóng chuyền người Ukraina và thi đấu cho đội Olympic Xô Viết. Hai lần,
anh đều giành huy chương đồng giải Olympic. Mặc dù vậy, ở các kỳ
Olympic, các vận động viên của Xô Viết đến thành phố Mexico đều nhắm
đến huy chương vàng, do khi đó anh là người giữ kỷ lục thế giới về môn
nhảy xa.
Trước đó một năm, tại một cuộc giao lưu quốc tế được tổ chức ở sân vận
động thành phố Mexico, anh đã đặt ra mục tiêu phải giành chiến thắng
trước ba đối thủ: Boston, Davies và Beamon. Khi đó anh đang đứng trên
một sân khấu lớn nhất thế giới, trong vòng cuối của Đại hội thể thao
Olympic.
Trong những cuộc thi đấu của thế kỷ trước thế vận hội Olympic năm 1968,
kỷ lục thế giới trong môn nhảy xa chỉ được phá mười ba lần. Với đà tăng
thêm, khi kỷ lục này được phá, trung bình dao động trong khoảng một đến
hai inch1 rưỡi. Vào ngày kết thúc đại hội thể thao Olympic, kỷ lục thế giới
vẫn giữ nguyên như Xô Viết lập ra năm trước đó, 27 feet2, 4.75 inch.
Davies đã dẫn đầu, theo sau là Boston, và sau đó là Ter-Ovanesyan. Ba vận
động viên thi đấu đầu tiên đã cố gắng tiếp đất ở mốc 27 foot.
1 1
inch bằng 2,54 centimet.
2 Số
nhiều của foot, chính xác là 0,3048 mét.
Đã hoàn thành phần thi trong khả năng, ba người quay sang quan sát vận
động viên người Mỹ trẻ tuổi. Tuy nhiên, Ralph Boston bất ngờ di chuyển
nhanh chóng tới bên cạnh của Beamon. Vốn được xem như người cố vấn
dày dạn kinh nghiệm đối với vận động viên trẻ tuổi hơn, Boston nói thẳng
vào tai trái của Beamon. Ngay lúc đó, Bob Beamon đã bị thay đổi bởi sự
tập trung gần như siêu nhiên mà anh chưa từng có trước đây.
Sau đó anh thuật lại sự việc lúc đó và những lời anh bạn mình đã nói. “Về
mặt thể chất.” Beamon nói. “Tôi gần như hoàn hảo. Về mặt tinh thần… và
tôi không chắc lắm, tất nhiên tôi gần như không được khỏe lắm. Nhưng khi
tôi đứng ở đây, chuẩn bị bước vào đường chạy cho lượt nhảy của mình,
Ralph nói chuyện với tôi. Những lời của cậu ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi.”
Đoạn tư liệu lưu lại những khoảnh khắc đó cho thấy một Beamon nhìn
chằm chằm thẳng tiến khi Boston vội vàng nói chuyện với anh. Nhanh
chóng, vận động viên lớn tuổi thì thầm, “Hãy nhanh chóng bay lên không
trung. Anh sẽ có không gian. Tăng thêm hai inch ở phía trước. Anh sẽ tiếp
đất bằng cả hai chân. Đôi chân của anh chưa bao giờ khỏe như bây giờ.
Lúc này, cơ thể của anh như không trọng lượng. Tâm trí của anh như có
thêm đôi cánh. Hãy sử dụng đôi cánh đó. Bay lên. Bay thật xa.”
Boston lùi lại phía sau và Beamon di chuyển vào vị trí. Anh dành hai mươi
giây, nhìn chằm chằm xuống đường chạy. Ngạc nhiên chỉ có một lần, anh
ngẩng đầu lên và hai tay phồng lên như hai cái piston.
Đáng kinh ngạc, phải mất sáu giây để Beamon chạy mười chín bước thật
nhanh, sau đó nhảy vọt lên không trung ở độ cao hơn sáu feet và chân của
anh tiếp tục đưa về phía trước trong một chuyển động đang chạy và tiếp
đất trong hố cát ở cuối đường chạy.
Nhưng có một vấn đề…
Vấn đề không nằm ở việc bật nhảy của Beamon, vấn đề thường gặp phổ
biến nhất đối với những vận động viên môn nhảy xa là họ thường chạy quá
ván bật nhảy. Anh đã tiếp đất khá gọn gàng bên trong ranh giới của hố cát.
Tình trạng khó xử là vị trí tiếp đất trong hố cát của vận động viên người
Mỹ. Thiết bị quang học được cài đặt bởi IOC để xác định khoảng cách đã
không thể đo được bước nhảy của anh. Bob Beamon đã nhảy qua và vượt
rất xa thành tích có thể đo đếm được của chiếc máy.
Gần hai mươi phút sau, cả sân vận động đều theo dõi, chờ đợi trong sự
thiếu kiên nhẫn khi các trọng tài Olympic dùng thước dây truyền thống để
đưa ra quyết định chính thức về những gì vừa xảy ra.
Khi khoảng cách cuối cùng đã được công bố, có một sự im lặng đột ngột
trên sân và trong sân vận động. Bỗng nhiên, Beamon khuỵu gối xuống, hai
tay ôm mặt và có tiếng gào thét từ đám đông khiến rung chuyển cả tòa nhà.
Thành tích của Bob Beamon là 29 feet, 2,5 inch, hơn gần 2 feet so với kỷ
lục của bất cứ ai trước đó từng lập ra.
Beamon không chỉ đơn thuần xác lập kỷ lục; mà anh còn phá vỡ kỷ lục. Kỷ
lục Olympic đó vẫn còn giữ được đến ngày nay và hầu hết mọi người đều
đồng ý với đánh giá được thực hiện tại chỗ bởi Lynn Davies, khi đó đang
bảo vệ huy chương vàng Olympic. “Bob,” anh nói một cách kính nể, “anh
đã phá kỷ lục!”
“Cú nhảy”, trở nên nổi tiếng, được Sport Illustrated1 gọi là một trong năm
khoảnh khắc vĩ đại nhất trong lĩnh vực thể thao của thế kỷ XX. ESPN2 gọi
là màn trình diễn Olympic tuyệt vời nhất trong lịch sử. Và như bạn đã biết,
bước nhảy đó được thực hiện bởi chàng trai trẻ đến từ New York khiến cả
thế giới sững sờ đến nỗi nó đã trở thành nguồn gốc khiến hình thành một
từ mới:
Beamonesque. . . một tính từ có nghĩa là một kết quả
vượt trội hơn mọi thành tích trước đây, một thành tích rất đáng kinh
ngạc.
1 Sports
Illustrated là một tạp chí thể thao của Mỹ thuộc sở hữu của
Authentic Brands Group, Meredith Corporation xuất bản. Ấn bản đầu tiên
ra mắt vào tháng 8 năm 1954, thu hút hơn 3 triệu người đăng ký và 23
triệu người đọc mỗi tuần, trong đó có hơn 18 triệu độc giả là nam giới.
2 ESPN
tên viết tắt trước đây của Entertainment and Sports Programming
Network. Đây là một kênh truyền hình chuyên về thể thao ra đời ngày 7
tháng 9 năm 1979, phát sóng 24 giờ hằng ngày.
4
TRƯỚC KHI CHÚNG TA TIẾP TỤC
V
ới cái nhìn về đích đến cuối cùng của chúng ta – đáy bể bơi và sự
nhận thức được những lợi ích lớn nhất của nó tích lũy trong cuộc
sống của những người có thể thường xuyên thực hiện việc đi xuống
đáy bể bơi, hiện giờ tôi chỉ tập trung vào bước đi đầu tiên. Đã đến lúc
chúng ta hụp xuống dưới và quan sát nhanh bên dưới mặt nước.
Khi bạn nghĩ về nó, mặc dù bạn và tôi lúc này mạo hiểm chỉ cách bề mặt
nước vài inch, thực tế vài inch ngắn ngủi tro...
Lời khen dành cho cuốn sách
1 - Trò chơi
2 - Ý niệm về sự hiểu biết
3 - Quyết tâm có cánh
4 - Trước khi chúng ta tiếp tục
5 - Anh ấy có thể… hay anh ấy sẽ?
Lời ngỏ
6 - Suy nghĩ vượt lên trên những gì đã được coi là Chân lý
7 - Suy nghĩ về khiếu hài hước
7.5 - Và trong khi chúng ta vẫn còn đang bàn luận về chủ đề này…
8 - Mọi thứ đã rõ ràng chưa?
9 - Vâng…Điều đó làm thay đổi tất cả mọi thứ
10 - Tưởng tượng vượt lên trên mức tưởng tượng
11 - Tiêu chuẩn ngầm
12 - Nơi đặc biệt của riêng bạn
13 - Làm ơn! Hãy suy nghĩ vượt qua những khuôn khổ!
14 - Sao tôi có thể bỏ lỡ điều đó chứ?
15 - Chi tiết muối mặn
16 - Khám phá sự thật về chính bản thân mình
16.5 - Không hoàn toàn là một ngã rẽ
17 - OGV và tương lai của bạn
18 - Cạnh tranh ngầm
19 - Khía cạnh không thể cạnh tranh ngầm
20 - Kiếm tiền từ rác
21 - Một người đàn ông thông minh… và một người đàn ông khôn ngoan
22 - Kết nối các điểm
23 - Tiến tới miền đất hứa
Lưu ý cuối cùng
Giới thiệu tác giả
LỜI KHEN DÀNH CHO CUỐN SÁCH
ăm đầu tiên hợp tác với Andy Andrews, doanh thu của Fairway đã
"N tăng gấp đôi, từ 5,4 tỷ đô la lên 11,2 tỷ đô la. Năm thứ hai hợp tác
với Andy, doanh thu của chúng tôi cán mốc 17 tỷ đô la, và năm thứ
ba doanh thu của chúng tôi đạt hơn 22 tỷ đô la.”
- STEVE JACOBSON, Nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Công ty
thế chấp tư nhân Fairway
“Tôi vẫn nhớ cái ngày Andy Andrews nói ông ấy có thể dạy chúng tôi cách
cạnh tranh ở một tầm cỡ mà đối thủ của chúng tôi không hề hay biết rằng
có một cuộc cạnh tranh đang diễn ra. Kể từ thời điểm đó, năm đầu tiên
chúng tôi hợp tác với nhau là 2012, Andy đã dành thời gian để chỉnh đốn
đội ngũ của chúng tôi. Không có gì phải nghi ngờ, trong năm đầu tiên đó
chúng tôi đã bất ngờ trở thành nhà môi giới thương mại số một tại khu vực
trung tâm Florida một cách đầy ngoạn mục. Điều hiển nhiên là chúng tôi
vẫn tiếp tục hợp tác với Andy, cùng tài liệu về nguyên tắc “đáy bể” của ông
ấy. Nhờ có sự tư vấn của ông, chúng tôi nhanh chóng vượt mốc doanh thu
100 tỷ đô la và đã quyên tặng cho Hiệp hội môi giới bất động sản, đạt các
kỷ lục thương mại trong ba năm qua. Năm nay sản lượng sản xuất của
chúng tôi cao hơn so với đối thủ cạnh tranh theo sau 338%. Điều này hoàn
toàn nghiêm túc đấy.”
- TODD RAINSBERGER, Nhà môi giới kiêm Chủ sở hữu bất động sản
thương mại ngân hàng Coldwell
“Khi đã nghỉ hưu và rời khỏi vị trí Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của
công ty, hiện tại tôi có thể tiết lộ rằng thực tế tôi đã thương lượng một hợp
đồng độc quyền với Andy Andrews. Trong suốt năm năm, chúng tôi trở
thành doanh nghiệp duy nhất trong lĩnh vực chúng tôi hoạt động được học
giáo trình hiện nằm trong cuốn sách này. Khoảng thời gian năm năm này,
Andy Andrews không chỉ đóng vai trò là nguồn ảnh hưởng bên ngoài liên
tục làm việc với các chuyên gia trong lĩnh vực bán hàng của chúng tôi, mà
ông ấy còn là cố vấn cho bộ phận quản trị. Trong suốt thời gian này, doanh
thu hằng năm của chúng tôi từ mức dưới 100 triệu đô la đã tăng lên gấp
mười lần. Khi Andy lần đầu tiên diễn thuyết với chúng tôi, tôi đã yêu cầu
ông ấy phải đứng trước tám trăm khán giả. Năm năm sau đó chúng tôi đã
phát triển tới điểm mà sự kiện tương tự đã phải tổ chức tại Sân vận động
Cowboy.
- RICHARD WRIGHT, Cựu Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Công ty
Advocare International
“Tôi lấy làm ngạc nhiên khi tài liệu trong Tư duy vượt giới hạn giờ đây đã
được xuất bản tới công chúng. Fearless Mom đã coi thông tin và cách nhìn
nhận của Andy là một phần nội dung trọng tâm của bài học. Chỉ trong một
năm, số lượng người theo dõi của chúng tôi đã tăng lên 233%, và chúng tôi
hiện đang tiếp cận các bà mẹ ở hơn ba mươi quốc gia. Cuốn sách này sẽ
cung cấp định hướng cho bạn, nó đóng vai trò giống như một bậc phụ
huynh và giúp bạn tìm ra lời giải đáp cho các vấn đề liên quan đến cuộc
sống cá nhân và công việc của mình.”
- JULIE RICHARD, Nhà sáng lập Công ty Fearless Mom
“Chúng ta tin tưởng rằng Andy Andrews sẽ mang đến cho chúng ta những
dòng chữ truyền cảm hứng, sự hướng dẫn đầy tính thực tế và những lời
khuyên khôn ngoan. Cuốn sách này hứa hẹn mang lại những điều tương tự
tới tất cả những ai có được may mắn đọc nội dung của nó.”
- MAX LUCADO, Cố vấn và Tác giả của các đầu sách bán chạy trên tạp
chí New York Times
“Cuốn sách này sẽ không thể nào đáng giá hơn, trừ phi nội dung của nó
được in trên giấy bằng vàng. Cách đây ba năm, việc kinh doanh của tôi đã
giậm chân tại chỗ, và khi đó tôi đã không thể xác định được cách để lấy lại
đà tăng trưởng. Do đó, tôi tìm đến Andy Andrews và những nguyên tắc của
ông từ cuốnTư duy vượt giới hạn. Từ khi áp dụng các nguyên tắc này vào
thực tiễn, công việc kinh doanh của tôi đã tăng hơn 500%. Ngoài ra, có một
nội dung giáo dục đặc biệt trong cuốn sách này trực tiếp mang lại doanh
thu hơn 700.000 đô la.”
- TIFFANI KING, Tác giả kiêm chủ sở hữu Dùng bữa tại gia và Các kế
hoạch cho bữa ăn tại nhà, Eat at Home Tonight (tạm dịch: Hôm nay hãy ăn
tối ở nhà)
“Andy Andrews là người kể chuyện tài ba nhất nước Mỹ kể từ thời Mark
Twain. Có ai ngờ được tiếng cười và nhận thức sâu sắc lại có thể kết hợp
tuyệt vời đến thế?”
- MARK LOWRY, Nghệ sĩ kiêm Tác giả của bài hát Giáng sinh kinh điển
có tên Mary, Did You Know?
“Tôi viết những dòng này vào cuối tháng 1 năm 2019. Vâng, tôi đã được
cấp quyền truy cập trước tài liệu nằm trong cuốn Tư duy vượt giới hạn, và
công việc kinh doanh của tôi đã và đang áp dụng các biện pháp được đề
cập trong cuốn sách này. Điều đáng ngạc nhiên là lần này kết quả kinh
doanh năm 2019 của chúng tôi đã tăng 51%. Nếu năm nay bạn dự định đọc
một cuốn sách nào đó, thì hãy lựa chọn cuốn này. Tư duy vượt giới hạn sẽ
chứng minh cho bạn thấy những điều mà chưa từng cuốn sách nào làm
được.”
- JOE PICI, Chủ tịch kiêm giám đốc điều hành công ty Pici & Pici, nằm
trong danh sách 30 nhà bán hàng giỏi nhất thế giới của Global Gurus
“Với sự ra đời của cuốn sách Tư duy vượt giới hạn, tôi tin rằng Andy
Andrews là một con người hoàn toàn khác biệt. Cho dù bạn đang tìm kiếm
sự đột phá cho các vấn đề cá nhân hay cho công việc, thì cuốn sách này sẽ
vẫn phù hợp với bạn. Những điều bạn được nghe là hoàn toàn chân thực:
Andy Andrews sản sinh ra những kết quả rất bất ngờ.”
- DAVE RAMSEY, người dẫn chương trình trên sóng phát thanh, đồng
thời là tác giả của các cuốn sách bán chạy, The Total Money Makeover
1
TRÒ CHƠI
K
hi tôi còn là một đứa trẻ, bố mẹ tôi cho tôi đi bơi suốt mùa hè. Đây
hẳn là một phương pháp trông trẻ tuyệt vời vì hầu hết các bậc cha
mẹ đều làm như vậy. Ngày qua ngày, suốt một mùa hè dài, chúng tôi
dường như không bao giờ cảm thấy chán khi “ở bể bơi”.
“Ngày hôm qua bạn đã ở đâu?”
“Ở bể bơi.”
Chúng tôi chơi Macro Polo1, cưỡi ngựa, đánh bóng trên mặt nước, xoáy
nước nguyên tử2, đẩy dưa hấu3 và blue rover – giống như red rover4 ngoại
trừ nó được chơi trên mặt nước. Trước đây, tất nhiên tất cả các bể bơi
được khử trùng với một lượng lớn clo. Vào giữa tháng Bảy, nếu một cậu
bé tóc vàng hoe không có đốm màu xanh lá mạ trên tóc, thì ai cũng cho
rằng cậu bé ấy đã không dành nhiều thời gian ở bể bơi.
1 Marco
Polo là một hình thức chơi bài của Mỹ trong bể bơi.
2 Tất
cả người chơi bước vào bể bơi và đứng thành một hàng dọc theo
mép bể, sao cho khoảng cách giữa hai người là rất nhỏ. Sau đó cả hàng đi
bộ trong vài phút, chạy bộ thêm vài phút, rồi chạy quanh mép bể bơi vài
phút nữa. Nếu làm đúng cách, dòng nước sẽ cuốn người chơi đi vòng
quanh bể bơi. Cuối cùng, yêu cầu họ quay lại và đi theo chiều ngược lại.
Gần như là không thể đi ngược chiều dòng nước.
3 Đầu
tiên, người chơi chia thành hai đội có số lượng người bằng nhau và
chia bể bơi hành hai phần bằng nhau. Mỗi đội di chuyển về một bên. Sau
đó ném dưa hấu vào bể bơi (nó sẽ nổi). Trò chơi về cơ bản giống như bóng
đá, nhưng là ở môi trường nước và với một quả dưa hấu thay cho bóng
đá.
4 Chia
người chơi thành hai đội. Mỗi đội đứng thành một hàng và nắm tay
nhau. Hai đội đứng đối diện với nhau, cách nhau khoảng 30 đến 50 bước.
Chọn một đội đi trước. Đội đó bí mật chọn một người chơi từ đội kia để
gọi với sang. Khi đã quyết định xong, đội đi trước gọi RED ROVER, RED
ROVER, GỌI (điền tên người chơi đã chọn) BƯỚC SANG! Người chơi
được chọn sẽ chạy về phía đội đối phương và cố gắng vượt qua nắm tay
của 2 người chơi trong hàng. Nếu một người chơi có thể vượt qua hàng
đó, người ấy sẽ quay lại đội của mình. Nếu không thể vượt qua, người ấy
ở lại với đội đối phương. Các đội thay phiên nhau gọi người chơi qua. Trò
chơi kết thúc khi một đội chỉ còn một người chơi.
Một sự việc đã diễn ra vào giữa tháng Bảy. Chúng tôi dần cảm thấy chán
với hầu hết những trò mà chúng tôi đã làm và bắt đầu sáng tạo ra các trò
chơi của chính mình.
Chúng tôi tổ chức cuộc thi có tên gọi là “cá heo”. Vào thời điểm đó, mọi
người đều rất yêu thích chương trình Flipper1 trên truyền hình, mà chương
trình đó nói về một chú cá heo tham gia vào hết chuyến phiêu lưu này đến
chuyến phiêu lưu khác. (Hãy nghĩ về Lassie trong bộ đồ ướt sũng). Các
ngôi sao là con người trong buổi biểu diễn là Bud, Sandy và những cậu con
trai của một kiểm lâm viên trong công viên Quốc gia Coral Key.
1 Flipper
là một chương trình truyền hình Mỹ phát sóng lần đầu tiên trên
NBC từ ngày 19 tháng 9 năm 1964, cho đến ngày 15 tháng 4 năm 1967.
Flipper, một con cá heo mũi chai, là thú cưng của Porter Ricks, Cảnh sát
trưởng tại Coral Key Park và Marine Preserve (phiên bản hư cấu của John
Pennekamp Coral Reef State Park ở Key Largo, Florida) và hai cậu con
trai nhỏ Sandy và Bud. Chương trình được mệnh danh là “Lassie dưới
nước” và một lượng đáng kể đồ chơi trẻ em lấy cảm hứng từ chương trình
đã được sản xuất trong lần phát sóng đầu tiên.
Chẳng có ai ở lứa tuổi chúng tôi không xem chương trình đó cả, và tất cả
chúng tôi đều ngạc nhiên trước cảnh Flipper có thể vọt thẳng lên khỏi mặt
nước và “đi bộ” bằng cái đuôi của nó.
Và đó là trò chơi của chúng tôi.
Tất cả chúng tôi đứng thành một vòng tròn lớn dưới bể bơi, mọi người
bước đi dưới nước. Từng người một, chúng tôi lần lượt đóng vai làm chú
cá heo. Mỗi người sẽ có một lượt bơi vào trung tâm của vòng tròn. Nguyên
tắc của trò chơi là bạn phải sử dụng cánh tay, chân, bàn tay và bàn chân để
đẩy thân mình lên khỏi mặt nước càng cao càng tốt.
Không ai bật lên cao được bằng Aaron Perry. Cậu ấy lớn hơn chúng tôi
một tuổi và cao hơn chúng tôi một cái đầu. Hãy tin khi tôi nói rằng mọi
người rất khó đấu lại với cậu ấy vì đôi chân của cậu ấy rất to. Và bàn tay
của cậu ấy… Ôi trời ơi, hai bàn tay của cậu ấy! Chưa từng có đứa trẻ nào
có đôi bàn tay to như vậy cả. Nói cho các bạn biết nhé, cậu ta có thể nhồi
một quả bóng rổ từ khi còn học lớp ba!
Hình thể của Aaron giúp cậu ấy trở nên có lợi thế hơn ở trong bể bơi. Khi
Aaron lật bàn chân to đùng của cậu ấy và vẫy đôi găng tay của thủ môn mà
cậu ấy gọi là tay để quạt nước, cậu ấy sẽ bật lên khỏi mặt bể bơi giống như
chú cá heo Flipper vậy. Hoặc ít nhất cũng giống họ hàng của Flipper,
nhưng là người.
Đó là vào mùa hè, sau khi kết thúc năm học lớp bốn, và chúng tôi đều đã
mười một tuổi. Aaron lúc đó hiển nhiên đã mười hai tuổi rồi. Anh ấy nói
với chúng tôi, khá thường xuyên, rằng anh ấy giỏi hơn chúng tôi về mọi
mặt. Đáng tiếc là, chúng tôi đều bị thuyết phục rằng anh ấy nói đúng.
Chuyện đó thật đáng thất vọng.
Ở trò Điệu nhảy Cá heo, đặc biệt, Aaron là người có thành tích cao nhất.
Anh ấy luôn là người thắng cuộc. Luôn luôn là như vậy. Thành tích của anh
ấy (điều mà tất nhiên cũng giống như sự sáng tạo ra trò chơi này) là điều
chưa từng xảy ra. Một vòng tròn không thể cạnh tranh, không bị đánh bại,
không bị trói buộc, không bị chia tách và trên mặt nước trong thời gian
giao thoa giữa năm lớp bốn và lớp năm, không thể theo kịp được. Anh ấy
đã làm ra điều không tưởng và không thể giải thích nổi. Và anh ấy hiểu rõ
điều đó. Aaron là ông hoàng của trò Điệu nhảy Cá heo!
Cho đến ngày Kevin Perkins đánh bại anh ấy với thành tích 45cm.
Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm đó, cũng giống buổi chiều hôm qua. Chúng tôi
có khoảng mười người dưới bể bơi. Chúng tôi xếp thành một vòng tròn
lỏng lẻo, lần lượt nhảy, và chăm chú theo dõi khi người khác thực hiện
phần thi của họ. Chúng tôi không phải chỉ là những đối thủ của nhau,
chúng tôi cũng luân phiên thực hiện vai trò làm ban giám khảo nữa. Tất cả
chúng tôi có quyền được phát ngôn như nhau, dù đã cố gắng tạo ra sự công
bằng, nhưng giữa chúng tôi vẫn xảy ra vài bất đồng, tranh cãi.
Ngày hôm đó, tôi đã thực hiện lượt thi của mình. Aaron và những người
khác, trừ Kevin Perkins, đều là bạn thân nhất của tôi. Khi Kevin bơi vào
trung tâm của vòng tròn, một vài bạn đã hét lên: “Nhanh lên. Nhảy đi. Hãy
mau làm đi.”
Hai người trong nhóm chúng tôi, Roger Lujer và bạn gái của cậu ấy, Carol
đã bỏ về sớm. Không phải tôi trách móc họ. Lẽ ra đã có một thành tích lịch
sử đối với Điệu nhảy cá heo trên bể bơi Azalea để mọi người đều được tận
mắt chứng kiến, màn trình diễn đó lẽ ra diễn ra khá rõ ràng sau khi Aaron
Perry thực hiện lượt nhảy của mình, nhưng trò chơi đã kết thúc. Mặt khác,
mọi người đều thích Kevin, vì vậy họ đều háo hức chờ đợi lượt của cậu
ấy. Mặc dù không kiên nhẫn với việc chờ đợi lắm, nhưng chúng tôi vẫn
phải đợi.
Kevin dừng lại ở trung tâm của vòng tròn. “Sẵn sàng chưa?” Anh hét to.
“Sẵn sàng.” Chúng tôi đồng thanh trả lời. “Đi thôi.” Và anh ấy đã thực
hiện lượt nhảy của mình.
Nhưng anh ấy đã không ngoi lên mặt nước. Kevin cứ thế chìm xuống đáy
bể bơi.
Những người trong số chúng tôi đã ngoi lên mặt nước đều thắc mắc nhìn
nhau. Cậu ấy đang làm gì vậy nhỉ? Chúng tôi lặn xuống nước cố gắng
kiểm tra xem cậu ấy có ở dưới đó không. Kevin đã đi hết quãng đường
xuống đáy bể bơi. Khớp gối của cậu ấy gập lại… trong tư thế ngồi xổm,
và cậu ấy cứ thế chìm xuống… đáy của bể bơi.
Đột nhiên, trước khi bất cứ ai trong số chúng tôi kịp đưa ra câu hỏi hay lời
bình luận nào, Kevin đạp mạnh xuống nền bê tông ở đáy bể bơi, và lao vụt
lên trên mặt nước rất nhanh. Một giây sau, cậu ấy đã không còn ở dưới
đáy bể nữa, Kevin bật lên và lao vào không trung với tiếng thét đắc thắng.
Chúng tôi cũng hét theo cậu ấy. Rõ ràng Kevin đã bay lên cao hơn so với
thành tích của Aaron rất nhiều. Đúng là một khoảnh khắc kỳ diệu. Đúng là
thót tim quá. Mặc dù vậy, không lâu sau, Aaron nói: “Ờ, điều chắc chắn là
cậu đã bật lên rất cao, nhưng điều cậu đã làm… ờm, không đúng với
nguyên tắc của luật chơi. Cậu đã ăn gian.”
Kevin điềm tĩnh mỉm cười. “Thật vậy sao?” Cậu ấy hỏi. “Và à… có luật
nào quy định cậu không được lặn xuống dưới đáy bể bơi sau đó bật lên
cao?”
“Phải đấy! Phải đấy!” Chúng tôi đều đồng tình reo lên. “Luật nào? Hả?
Hả?” Chúng tôi liên tục té nước vào mặt Aaron. Trò cũ, té nước Clo vào
mắt người khác, cùng với lời đe dọa ngầm rằng ít nhất có nửa tá bọn trẻ
con tầm mười một tuổi sẵn sàng dìm cậu ta xuống nước (và các hình thức
bạo lực khác tại bể bơi mà chúng tôi có thể làm với cậu ta), Aaron nhanh
chóng đồng ý rằng chiêu của Kevin là hợp lệ.
Thật không may Hội đồng thẩm định Điệu nhảy Cá heo chính thức, Danny
Stone và Bob Woodall bị ép buộc (bởi mẹ của Aaron) phải thừa nhận rằng
kỹ thuật mới sẽ ngay lập tức được áp dụng cho tất cả các thành viên trong
các cuộc thi tiếp theo.
Khi Aaron sử dụng kỹ thuật mới trong cuộc thi kế tiếp, mọi người đều biết
rằng vương miện sẽ sớm không còn dành cho Kevin nữa. Tuy nhiên, một
điều thú vị là chúng tôi đều đã ghi nhớ và áp dụng các kỹ thuật cơ bản của
Kevin. Bằng cách thay đổi các nhận thức và tin tưởng về điều có thể xảy
ra, Kevin đã thực sự thay đổi cuộc chơi. Mãi mãi.
Mặc dù Aaron một lần nữa đầy hãnh diện trở thành ông hoàng của Điệu
nhảy Cá heo, Kevin vẫn mãi là người chiến thắng khi tạo ra cú bật nhảy lên
không trung mà chúng tôi đều ghi nhớ. Đối với chúng tôi, Kevin vẫn là
huyền thoại của Điệu nhảy Cá heo.
Nhiều năm trôi qua, tôi thấy tò mò khi trí nhớ của mình thường hồi tưởng
lại sự kiện đặc biệt của ngày hôm ấy. Và mỗi lần nhớ lại, những ký ức của
tôi như một đám mây mù không rõ ràng lắm về những chi tiết chính. Như
thể tôi đã lãng quên điều gì đó.
Có thể tôi không hề quên. Tôi đã suy nghĩ một ngày. Có thể tôi đã thực sự
quên điều gì đó. Nhưng tôi đã bỏ lỡ điều gì chứ? Tôi đã ở ngay bên cạnh
Kevin khi sự việc xảy ra. Tôi đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Và câu chuyện
đó thì không bao giờ thay đổi.
Thế nhưng vẫn có điều gì đó chưa rõ ràng, một suy nghĩ chưa xác định
được. Cuối cùng, vào một buổi sáng cách đây vài năm, tôi thức dậy với
điều này trong đầu: trong suốt toàn bộ lịch sử của cuộc thi Cá heo, cho đến
thời điểm Kevin Perkins lao lên khỏi mặt nước, thì chúng tôi đã thi đấu qua
tất cả các lần theo chỉ một cách thức.
Chính xác là chỉ theo một cách thức ư? Đúng vậy. Tại sao? Bởi vì chúng tôi
biết luật chơi. Chúng tôi đã biết cách điều đó được thực hiện. Có thể điều
đó nghe rất lạ lùng, nhưng bởi vì bể bơi Azelea Pool là nơi duy nhất trên
thế giới mà trò chơi của chúng tôi diễn ra, chúng tôi không đơn thuần chỉ
là các chuyên gia. Không, trên thực tế, mặc dù là trẻ con nhưng chúng tôi
vẫn là người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên hành tinh này.
Bằng cách thay đổi các nhận thức và tin tưởng về điều có thể xảy ra,
Kevin đã thực sự thay đổi cuộc chơi. Mãi mãi.
Đáng tiếc là có một nguyên tắc mà không ai trong số chúng tôi hiểu được
tại thời điểm đó. Dù mãi sau này khi đã trưởng thành, tôi cũng chưa bao
giờ nghĩ điều này là đúng sự thật.
Nguyên tắc quy định các Giới hạn, Kết quả và hoàn toàn giữ vai trò xoay
chuyển từng phần cuộc sống của bạn. Nguyên tắc tại cùng một thời điểm,
tư duy trở nên vô cùng đơn giản và khó tin. Nó giống như thế này:
Hãy cẩn thận về những gì bạn cho là bạn hiểu.
Bởi vì bạn không thể luôn luôn tin tưởng mọi thứ bạn nghĩ.
2
Ý NIỆM VỀ SỰ HIỂU BIẾT
V
ì chúng tôi là những người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên hành
tinh này.
Thực tế chúng tôi là những người chơi duy nhất trên hành tinh này.
Và hãy suy nghĩ về điều này: nếu chúng tôi là người chơi giỏi nhất và
Aaron lại là người chơi giỏi nhất trong số chúng tôi, thì Aaron Perry là
người chơi trò nhảy Cá heo giỏi nhất trên đời này!
Những người còn lại trong số chúng tôi, theo cách của riêng mình, đã làm
được trong thực tế và trong trò chơi, là gần như y hệt cách mà Aaron đã
làm. Chúng tôi nghiên cứu và bắt chước chính xác từng động tác của
Aaron. Nguyên nhân việc làm ấy của chúng tôi chẳng có gì đáng ngạc
nhiên cả. Chúng tôi đã làm theo những gì Aaron làm bởi chính sự thành
công của cậu ấy. Aaron Perry trở thành tiêu chuẩn vàng của môn thể thao
này. Điều đó không có gì phải bàn cãi cả.
Ngay cả khi cậu ấy không có mặt ở bể bơi, thì hình ảnh của Aaron vẫn
luôn ở trong tâm trí của chúng tôi. Chúng tôi ngay lập tức nghĩ đến cậu ấy.
Chúng tôi thường bí mật thảo luận để mổ xẻ mọi thứ Aaron đã làm, điều đó
hóa ra là nỗ lực có hiệu quả theo cách khác biệt để tạo ra điều kỳ diệu trong
thành tích của cậu ấy.
Chúng tôi thắc mắc làm cách nào mà người anh hùng vĩ đại ấy có thể khum
hai bàn tay lại và ở góc bao nhiêu độ? Cậu ấy có gập ngón cái bên dưới
những ngón tay khác vào thu nó vào trong lòng bàn tay không? Hay cậu ấy
để ngón tay cái bên cạnh những ngón tay khác? Aaron có quẫy chân liên
tục khi cậu ấy lao vút lên không trung không, hay cậu ấy bật mạnh một
cái để lao mình lên cao?
Không có ai trong số chúng tôi có lợi thế về mặt thể hình mà Aaron có
được (thật khó mà tưởng tượng, trẻ con cũng có thể trở thành một con
người vĩ đại! Cậu ấy mới chỉ là một đứa trẻ cao một mét tư!), nhưng bởi vì
mỗi ngày chúng tôi có thể quan sát cậu ấy rất kỹ lưỡng, nên chúng tôi bắt
đầu thành thạo từng động tác của cậu ấy, do đó các kỹ thuật của chúng tôi
cũng được cải thiện rõ rệt.
Chúng tôi đã chơi trò chơi này được vài năm. Với những gì chúng tôi đã
được học hỏi, cộng với sự phát triển về mặt thể chất, một vài người trong
số chúng tôi thực sự đã có những tiến bộ đáng kể và gần như đạt được
thành tích của Aaron. Nhưng Aaron cũng đã lớn lên và cũng đã tiến bộ
hơn, và vì lý do đó, ít nhất cho đến khi Kevin tạo ra một kỷ lục mới, chúng
tôi sẽ không bao giờ đánh bại cậu ấy.
Hàng thập kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè năm ấy, chúng tôi chưa từng quên
cái ngày cậu bạn thân của tôi sử dụng đáy bể bơi làm bàn đạp để tạo ra
thành tích đáng nể đó. Đầu tiên, khi Kevin chìm xuống hồ thay vì bơi lên
trên mặt nước, chúng tôi nghĩ cậu ấy đã mất trí rồi, nhưng cậu ấy vẫn tiếp
tục lặn xuống dưới đáy bể bơi. Hóa ra, Kevin đã nhìn thấy một sức mạnh
có thể khai thác được, chính điều đó đã tạo ra thành tích mà tất cả chúng
tôi đều cho là điều không tưởng.
Mặc dù cậu ấy chủ đích di chuyển theo hướng hoàn toàn trái ngược với
phương pháp được chấp nhận áp dụng đối với trò chơi, Kevin đã sử dụng
một chiến thuật mà chúng tôi chưa từng thử trước đó, và thành tích mà cậu
ấy đạt được không chỉ chứng tỏ những khả năng phán đoán của cậu ấy là
chính xác, mà còn khiến chúng tôi thay đổi luật chơi mãi mãi.
Hóa ra, Kevin đã nhìn thấy một sức mạnh có thể khai thác được, mà chính
điều đó đã tạo ra thành tích mà tất cả chúng tôi đều cho là điều không
tưởng.
Kevin Perkins là một cậu bé mười một tuổi, nhưng tại bể bơi Azalea Pool
chiều hôm đó, khi cậu ấy xé toạc mặt nước, tay siết chặt thành nắm đấm
giơ lên cao, cùng với một tiếng thét lớn từ sâu thẳm tâm hồn, khoảnh khắc
đó, đối với bất kỳ ai chứng kiến sự việc, chỉ có thể mô tả là “ngoạn mục”.
Ngoạn mục ư? Chính xác là như thế.
3
QUYẾT TÂM CÓ CÁNH
D
ù cho các bạn có thấy quen thuộc với từ Ngoạn mục hay không, thì
phần lớn mọi người đều khẳng định rằng nó là một từ có thực được
định nghĩa trong một số cuốn từ điển. Đó không phải là từ được đề
cập trong tất cả các cuốn từ điển bởi vì thực tế là mãi cho đến trước ngày
18 tháng 10 năm 1968, người ta chẳng có lý do gì để thêm hậu
tố esque (với nghĩa riêng biệt, đặc biệt) vào sau cái tên Beamon cả.
Năm 1968, giá ga lúc đó là hai mươi tám cent1 một bình, tàu vũ trụ Apollo
đã bay lên mặt trăng, và chương trình The Andy Griffith Show2 chiếu tập
cuối cùng, kết thúc mùa cuối với mức rating đứng thứ nhất, vẫn là một
trong ba bộ phim truyền hình đứng ở vị trí cao, hai bộ phim theo sau là I
Love Lucy3 và Seinfeld4.
1 1
cent bằng 232,55814 đồng.
2 Andy
Griffith Show là một bộ phim hài tình huống của Mỹ được phát sóng
trên CBS từ ngày 3 tháng 10 năm 1960 đến ngày 1 tháng 4 năm 1968, với
tổng số 249 tập phim dài nửa giờ kéo dài trong tám mùa phim, 159 tập
phim đen trắng và 90 tập phim màu.
3 I
Love Lucy là một bộ phim sitcom truyền hình Mỹ ban đầu được phát
trên CBS từ ngày 15 tháng 10 năm 1951 đến ngày 6 tháng 5 năm 1957 với
tổng số 180 tập dài nửa giờ kéo dài sáu mùa. Chương trình có sự tham gia
của Lucille Ball, người chồng ngoài đời của cô, Desi Arnaz, Vivian Vance
và William Frawley.
4 Seinfeld
là một bộ phim sitcom hành động trực tiếp của Mỹ được tạo bởi
Larry David và Jerry Seinfeld cho NBC. Bối cảnh được đặt chủ yếu trong
một tòa nhà chung cư ở Upper West Side của Manhattan ở thành phố New
York, chương trình có một số bạn bè và người quen của Jerry Seinfeld
(như một phiên bản hư cấu của chính anh), bao gồm bạn thân George
Costanza (Jason Alexander), bạn bè và bạn gái cũ Elaine Benes (Julia
Louis-Dreyfus), và hàng xóm bên kia hội trường Cosmo Kramer (Michael
Richards). Chương trình thường được mô tả là “một chương trình chẳng
về điều gì”, vì nhiều tập phim của nó nói về những chi tiết vụn vặt trong
cuộc sống hàng ngày.
Chắc chắn đó là sự trùng hợp, nhưng vào năm 1968, cùng năm Kevin trở
thành huyền thoại điệu nhảy Cá heo, một người thanh niên trẻ có tên Bob
Beamon gần như trở thành một hiện tượng trên thế giới về bộ môn nhảy
xa. Đây là điều mọi người ai cũng biết.
Thành tích mà anh lập nên vô cùng xuất sắc, mặc dù chưa đạt đến mức
hoàn hảo để coi là vĩ đại. Đến từ bang Queens, thành phố New York, anh
chỉ dự thi một bộ môn duy nhất, bộ môn nhảy xa.
Beamon dự định tham gia Lễ hội Olympic tại thành phố Mexico và được
coi là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch. Nhưng không may là hai
ngày thi đấu mà anh đã chuẩn bị sức lực trong toàn bộ cuộc đời đã khởi
đầu không được suôn sẻ lắm. Thành tích nhảy xa của anh trong cả hai ngày
đều rất thấp. Suýt bị loại ra khỏi vòng đầu, Beamon đã suýt chút nữa
không được góp mặt trong vòng cuối, do thành tích của anh không đạt mãi
cho tới lần nhảy thứ ba và cuối cùng của anh.
Trong vòng thi đấu cuối cùng của Beamon ở ngày thi đấu thứ hai, đối thủ
của anh là hai người đạt huy chương vàng môn nhảy xa: Ralph Boston
người Mỹ, người đã giành giải vô địch môn này năm 1960 và Lynn Davies
đến từ Vương quốc Anh, người giành giải vô địch năm 1964.
Bị loại khỏi vòng đấu là Igor Ter-Ovanesyan. Igor Ter-Ovanesyan sinh ra
tại Kiev, cha là vận động viên môn ném đĩa người Mỹ, mẹ là vận động viên
bóng chuyền người Ukraina và thi đấu cho đội Olympic Xô Viết. Hai lần,
anh đều giành huy chương đồng giải Olympic. Mặc dù vậy, ở các kỳ
Olympic, các vận động viên của Xô Viết đến thành phố Mexico đều nhắm
đến huy chương vàng, do khi đó anh là người giữ kỷ lục thế giới về môn
nhảy xa.
Trước đó một năm, tại một cuộc giao lưu quốc tế được tổ chức ở sân vận
động thành phố Mexico, anh đã đặt ra mục tiêu phải giành chiến thắng
trước ba đối thủ: Boston, Davies và Beamon. Khi đó anh đang đứng trên
một sân khấu lớn nhất thế giới, trong vòng cuối của Đại hội thể thao
Olympic.
Trong những cuộc thi đấu của thế kỷ trước thế vận hội Olympic năm 1968,
kỷ lục thế giới trong môn nhảy xa chỉ được phá mười ba lần. Với đà tăng
thêm, khi kỷ lục này được phá, trung bình dao động trong khoảng một đến
hai inch1 rưỡi. Vào ngày kết thúc đại hội thể thao Olympic, kỷ lục thế giới
vẫn giữ nguyên như Xô Viết lập ra năm trước đó, 27 feet2, 4.75 inch.
Davies đã dẫn đầu, theo sau là Boston, và sau đó là Ter-Ovanesyan. Ba vận
động viên thi đấu đầu tiên đã cố gắng tiếp đất ở mốc 27 foot.
1 1
inch bằng 2,54 centimet.
2 Số
nhiều của foot, chính xác là 0,3048 mét.
Đã hoàn thành phần thi trong khả năng, ba người quay sang quan sát vận
động viên người Mỹ trẻ tuổi. Tuy nhiên, Ralph Boston bất ngờ di chuyển
nhanh chóng tới bên cạnh của Beamon. Vốn được xem như người cố vấn
dày dạn kinh nghiệm đối với vận động viên trẻ tuổi hơn, Boston nói thẳng
vào tai trái của Beamon. Ngay lúc đó, Bob Beamon đã bị thay đổi bởi sự
tập trung gần như siêu nhiên mà anh chưa từng có trước đây.
Sau đó anh thuật lại sự việc lúc đó và những lời anh bạn mình đã nói. “Về
mặt thể chất.” Beamon nói. “Tôi gần như hoàn hảo. Về mặt tinh thần… và
tôi không chắc lắm, tất nhiên tôi gần như không được khỏe lắm. Nhưng khi
tôi đứng ở đây, chuẩn bị bước vào đường chạy cho lượt nhảy của mình,
Ralph nói chuyện với tôi. Những lời của cậu ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi.”
Đoạn tư liệu lưu lại những khoảnh khắc đó cho thấy một Beamon nhìn
chằm chằm thẳng tiến khi Boston vội vàng nói chuyện với anh. Nhanh
chóng, vận động viên lớn tuổi thì thầm, “Hãy nhanh chóng bay lên không
trung. Anh sẽ có không gian. Tăng thêm hai inch ở phía trước. Anh sẽ tiếp
đất bằng cả hai chân. Đôi chân của anh chưa bao giờ khỏe như bây giờ.
Lúc này, cơ thể của anh như không trọng lượng. Tâm trí của anh như có
thêm đôi cánh. Hãy sử dụng đôi cánh đó. Bay lên. Bay thật xa.”
Boston lùi lại phía sau và Beamon di chuyển vào vị trí. Anh dành hai mươi
giây, nhìn chằm chằm xuống đường chạy. Ngạc nhiên chỉ có một lần, anh
ngẩng đầu lên và hai tay phồng lên như hai cái piston.
Đáng kinh ngạc, phải mất sáu giây để Beamon chạy mười chín bước thật
nhanh, sau đó nhảy vọt lên không trung ở độ cao hơn sáu feet và chân của
anh tiếp tục đưa về phía trước trong một chuyển động đang chạy và tiếp
đất trong hố cát ở cuối đường chạy.
Nhưng có một vấn đề…
Vấn đề không nằm ở việc bật nhảy của Beamon, vấn đề thường gặp phổ
biến nhất đối với những vận động viên môn nhảy xa là họ thường chạy quá
ván bật nhảy. Anh đã tiếp đất khá gọn gàng bên trong ranh giới của hố cát.
Tình trạng khó xử là vị trí tiếp đất trong hố cát của vận động viên người
Mỹ. Thiết bị quang học được cài đặt bởi IOC để xác định khoảng cách đã
không thể đo được bước nhảy của anh. Bob Beamon đã nhảy qua và vượt
rất xa thành tích có thể đo đếm được của chiếc máy.
Gần hai mươi phút sau, cả sân vận động đều theo dõi, chờ đợi trong sự
thiếu kiên nhẫn khi các trọng tài Olympic dùng thước dây truyền thống để
đưa ra quyết định chính thức về những gì vừa xảy ra.
Khi khoảng cách cuối cùng đã được công bố, có một sự im lặng đột ngột
trên sân và trong sân vận động. Bỗng nhiên, Beamon khuỵu gối xuống, hai
tay ôm mặt và có tiếng gào thét từ đám đông khiến rung chuyển cả tòa nhà.
Thành tích của Bob Beamon là 29 feet, 2,5 inch, hơn gần 2 feet so với kỷ
lục của bất cứ ai trước đó từng lập ra.
Beamon không chỉ đơn thuần xác lập kỷ lục; mà anh còn phá vỡ kỷ lục. Kỷ
lục Olympic đó vẫn còn giữ được đến ngày nay và hầu hết mọi người đều
đồng ý với đánh giá được thực hiện tại chỗ bởi Lynn Davies, khi đó đang
bảo vệ huy chương vàng Olympic. “Bob,” anh nói một cách kính nể, “anh
đã phá kỷ lục!”
“Cú nhảy”, trở nên nổi tiếng, được Sport Illustrated1 gọi là một trong năm
khoảnh khắc vĩ đại nhất trong lĩnh vực thể thao của thế kỷ XX. ESPN2 gọi
là màn trình diễn Olympic tuyệt vời nhất trong lịch sử. Và như bạn đã biết,
bước nhảy đó được thực hiện bởi chàng trai trẻ đến từ New York khiến cả
thế giới sững sờ đến nỗi nó đã trở thành nguồn gốc khiến hình thành một
từ mới:
Beamonesque. . . một tính từ có nghĩa là một kết quả
vượt trội hơn mọi thành tích trước đây, một thành tích rất đáng kinh
ngạc.
1 Sports
Illustrated là một tạp chí thể thao của Mỹ thuộc sở hữu của
Authentic Brands Group, Meredith Corporation xuất bản. Ấn bản đầu tiên
ra mắt vào tháng 8 năm 1954, thu hút hơn 3 triệu người đăng ký và 23
triệu người đọc mỗi tuần, trong đó có hơn 18 triệu độc giả là nam giới.
2 ESPN
tên viết tắt trước đây của Entertainment and Sports Programming
Network. Đây là một kênh truyền hình chuyên về thể thao ra đời ngày 7
tháng 9 năm 1979, phát sóng 24 giờ hằng ngày.
4
TRƯỚC KHI CHÚNG TA TIẾP TỤC
V
ới cái nhìn về đích đến cuối cùng của chúng ta – đáy bể bơi và sự
nhận thức được những lợi ích lớn nhất của nó tích lũy trong cuộc
sống của những người có thể thường xuyên thực hiện việc đi xuống
đáy bể bơi, hiện giờ tôi chỉ tập trung vào bước đi đầu tiên. Đã đến lúc
chúng ta hụp xuống dưới và quan sát nhanh bên dưới mặt nước.
Khi bạn nghĩ về nó, mặc dù bạn và tôi lúc này mạo hiểm chỉ cách bề mặt
nước vài inch, thực tế vài inch ngắn ngủi tro...
 





