Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam
Ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam
Luat Hap Dan - Esther

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 19h:41' 09-03-2024
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 19h:41' 09-03-2024
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Cuốn sách này dành cho tất cả những ai luôn khát
khao hiểu biết và đạt đến hạnh phúc đã đặt ra những câu
hỏi mà lời giải đáp nằm trong cuốn sách này; và dành
cho bốn đứa con đáng yêu của chúng tôi, cũng là ví dụ
minh họa cho những điều cuốn sách này giảng giải:
Laurel (8 tuổi), Kevin (5 tuổi), Kate (5 tuổi) và Luke (1
tuổi) - chúng chưa đặt ra câu hỏi vì chúng vẫn chưa
quên.
Và cuốn sách này đặc biệt dành tặng cho Louise Hay,
người luôn khát khao học hỏi và truyền thụ trên khắp
hành tinh này những nguyên tắc sống hạnh phúc, và
niềm khát khao đó thúc đẩy bà thành lập Nhà xuất bản
Hay House, giúp lan tỏa niềm hoan lạc tới khắp thế giới.
MỤC LỤC
LỜI GIỚI THIỆU
LỜI NÓI ĐẦU
Phần I: CON ĐƯỜNG ĐƯA CHÚNG TÔI TỚI TRẢI
NGHIỆM ABRAHAM
Phần II: LUẬT HẤP DẪN
Phần III: KHOA HỌC SÁNG TẠO CÓ CHỦ Ý
Phần IV: NGHỆ THUẬT KHOAN DUNG
Phần V: PHÂN ĐOẠN DỰ ĐỊNH
LỜI GIỚI THIỆU
NEALE DONALD WALSCH
tác giả nổi tiếng của loạt sách Đối thoại với Thượng đế
[The Conversations with God] và Trở về với Thượng đế
hưởng cuộc sống vĩnh hằng [Home with God in a Life
that Never Ends].
Đ
ây rồi. Lời giải đáp ở đây. Bạn không cần tìm kiếm
đâu xa nữa. Hãy đặt các cuốn sách khác xuống, rời
khỏi các hội thảo, và nói với người bảo trợ tinh
thần của bạn là bạn không cần nhờ cậy họ nữa.
Bởi vì tất cả những gì bạn cần biết về cuộc sống và sự
vận hành của nó đã có cả trong cuốn sách này. Tất cả
những luật lệ của hành trình ngoạn mục này cũng có cả ở
đây. Cả những phương tiện tạo ra những trải nghiệm bạn
luôn luôn muốn có, tất cả đều có trong sách. Bạn không
cần phải tìm kiếm đâu xa vì mọi thứ bạn cần đều có trong
cuốn sách này.
Chỉ cần nhìn vào những gì bạn đã làm.
Chỉ nhìn thôi.
Tôi muốn nói, ngay bây giờ, hãy nhìn vào cuốn sách
trên tay bạn.
Bạn đã làm như vậy. Bạn đặt cuốn sách ở ngay đây,
ngay trước mắt bạn. Bỗng nhiên bạn thấy một điều hiển
nhiên, và không gì khác ngoài sự thật là cuốn sách này
thực sự giá trị.
Bạn có hiểu không? Đừng vội bỏ ngoài tai lời tôi nói.
Quan trọng với bạn lắm đấy. Tôi đang nói với bạn rằng
bạn đang cầm trên tay bằng chứng tốt nhất mà bạn có thể
chứng minh cho bản thân, để thấy được rằng Luật hấp
dẫn là có thật, là hiệu quả, và là nguồn sản sinh ra những
hệ quả vật chất trong thế giới hữu hình.
Tôi xin giải thích.
Ở đâu đó trong tầng sâu nhận thức, một chỗ nào đó
quan trọng trong tâm trí bạn, bạn đã dọn sẵn đường để
thu nhận thông điệp này, nếu không cuốn sách này không
bao giờ tìm đến được với bạn.
Đây không phải chuyện nhỏ. Đây là một điều lớn lao.
Hãy tin tôi. Một điều vĩ đại. Bởi vì bạn sáng tạo một cách
chính xác những gì bạn có ý định sáng tạo, đó là biến đổi
rất lớn trong cuộc đời bạn.
Bạn đã từng có ý định như vậy, phải không? Tất nhiên
là thế. Điều xảy ra khi bạn đọc những dòng chữ này sẽ
không xảy ra nếu bạn không có một khát khao sâu thẳm
là chuyển hướng những trải nghiệm hằng ngày của bạn
lên một tầm mức mới. Bạn đã muốn làm điều này từ lâu
lắm rồi. Bạn đã đặt ra những câu hỏi: Làm thế nào? Có
những quy luật gì? Có những công cụ gì?
Vậy thì câu trả lời ở đây. Bạn đặt câu hỏi, và bạn nhận
được câu trả lời. Đó chính là quy luật đầu tiên. Bạn đòi
hỏi, thì bạn sẽ nhận được. Nhưng còn nhiều hơn thế. Đó
chính là những thứ mà cuốn sách kỳ diệu này đề cập tới.
Ở đây, bạn không chỉ được trao cho những công cụ đáng
kinh ngạc, mà còn được chỉ dẫn cách sử dụng chúng.
Đã bao giờ bạn mong ước cuộc đời mình sẽ có một
cuốn sách dẫn đường?
Đó là mong ước hợp lý. Và bạn có rồi đấy.
Chúng ta cần cảm ơn Esther và Jerry Hicks về điều đó.
Và tất nhiên là cảm ơn Abraham. (Họ sẽ cho tất cả chúng
ta biết về nhân vật này qua những lời giảng hấp dẫn và
tràn đầy hứng khởi.) Esther và Jerry đã dành toàn bộ đời
mình để hoan hỉ chia sẻ những thông điệp kì diệu mà
Abraham đã trao cho họ. Tôi ngưỡng mộ và yêu mến họ vì
điều này; và tôi cũng vô cùng biết ơn họ, vì họ là những
con người phi thường thực hiện một sứ mệnh vẻ vang, đó
là mang lại niềm vinh quang cho nhiệm vụ mà tất cả
chúng ta đang thực hiện: sống và trải nghiệm niềm hạnh
phúc của bản thân Cuộc sống, của việc Chúng ta thực sự là
ai.
Tôi biết rằng bạn sẽ cảm thấy choáng ngợp và sung
sướng với những gì bạn tìm thấy trong cuốn sách này.
Cuốn sách sẽ tạo ra một bước ngoặt trong cuộc đời bạn.
Cuốn sách không chỉ miêu tả quy luật quan trọng nhất
của vũ trụ (là thứ mà quả thật bạn chưa bao giờ thấy cần
biết về nó), mà còn giải thích rất dễ hiểu về cơ chế của
cuộc sống. Thông tin hấp dẫn, dữ liệu ngoạn mục, cuốn
sách thể hiện một tâm thức lỗi lạc và sáng chói.
Quả thật không có mấy cuốn sách như cuốn sách này.
Hãy đọc từng từ trong sách, và hãy làm mọi điều cuốn
sách khuyên. Cuốn sách giải đáp mọi câu hỏi mà bạn đặt
ra từ đáy lòng mình. Bởi vậy, tôi cho rằng bạn nên chú
tâm vào cuốn sách.
Cuốn sách chỉ cho bạn cách làm thế nào để chú tâm,
và nếu bạn chú tâm vào cách thức chú tâm, mọi ý định
của bạn sẽ trở thành hiện thực - và điều đó sẽ thay đổi
hoàn toàn cuộc đời của bạn.
LỜI NÓI ĐẦU
T
JERRY HICKS
ư tưởng triết học đột phá về tinh thần thực tế mà
bạn sẽ tìm thấy trong cuốn sách này đã đến với
Esther và tôi vào năm 1986, giải đáp một danh
sách rất dài những câu hỏi mà tôi đã không thể tìm thấy
lời giải đáp trong hàng năm trời.
Trong những trang sách này, bạn sẽ tìm thấy nền tảng
căn bản của Những lời thuyết giảng của AbrahamTM, mà
chúng đã đến với chúng tôi một cách đầy yêu thương ngay
từ những ngày đầu tiên chúng tôi tiếp xúc với các thầy
(xin lưu ý rằng tên riêng số ít “Abraham” để chỉ một
nhóm những thực thể tinh thần khả ái, đó là lý do mà
chúng tôi thường gọi họ theo số nhiều).
Những ghi chép là cơ sở hình thành nên cuốn sách này
lần đầu tiên được xuất bản năm 1988, là một phần của
album 10 băng cassette Chủ thể Đặc biệt. Kể từ đó, nhiều
phương diện trong những bài thuyết giảng cơ sở của
Abraham về Luật hấp dẫn của Vũ trụ đã được xuất bản
dưới nhiều hình thức khác nhau như sách, CD, VCD,
phiếu rời, lịch, bài báo, chương trình đài và ti vi, hội thảo,
bởi nhiều tác giả nổi tiếng đã tập hợp những lời thuyết
giảng của Abraham trong bài thuyết trình của họ. Tuy
nhiên, trước khi cuốn sách Luật hấp dẫn này ra đời, chưa
có một tác phẩm nào trình bày nguyên bản toàn bộ
những lời thuyết giảng của Abraham.
(Nếu bạn muốn nghe bản ghi gốc, bạn có thể tải miễn
phí Lời giới thiệu về Abraham, độ dài 70 phút, trên trang
web của chúng tôi: www.abraham-hicks.com.)
Cuốn sách là bản sao bộ 5 đĩa CD có tựa đề Bộ khởi
đầu Abraham căn bản, và sau đó được chính Abraham
hiệu đính nhằm chuyển thể văn phong khẩu ngữ thành
văn viết. Abraham cũng thêm một số đoạn mới cho sáng
rõ và mạch lạc hơn.
Hàng triệu độc giả, thính giả, khán giả đã được hưởng
giá trị từ những bài giảng này. Còn Esther và tôi rất vui
sướng được chuyển đến bạn, qua cuốn sách Luật hấp dẫn,
tập hợp những bài giảng gốc của Abraham.
Tuy nhiên, cuốn sách này so sánh với cuốn Hãy hỏi và
Sẽ được nhận [Ask and It is Given] của Abraham thì thế
nào? Hãy coi cuốn Luật hấp dẫn như là cuốn sách vỡ lòng
để từ đó tiếp tục các bài giảng khác. Và hãy coi cuốn Hãy
hỏi và Sẽ được nhận là công trình sâu sắc nhất trong 20
năm giảng dạy đầu tiên của Abraham.
Trong khi xem xét lại tài liệu làm thay đổi cuộc sống
đó để chuẩn bị biên soạn cuốn sách này, tôi và Esther đã
có trải nghiệm tuyệt vời, vì chúng tôi lại được tiếp xúc với
những Luật đơn giản và căn bản mà Abraham đã giảng
giải cho chúng tôi nhiều năm trước.
Là những người được tiếp nhận trực tiếp tài liệu này,
Esther và tôi đã cố gắng hết sức để cống hiến đời mình
cho việc học hỏi những Luật đó, và điều này đã làm cho
cuộc sống hoan hỉ của chúng tôi có những biến đổi phi
thường. Chúng tôi tin tưởng tuyệt đối vào Abraham, vì
mọi điều các thầy nói đều rất có ý nghĩa đối với chúng tôi,
và được chứng minh rõ ràng trong trải nghiệm hằng ngày
của chúng tôi. Đó là niềm vui kì diệu mà chúng tôi có thể
chia sẻ cùng bạn, từ kinh nghiệm mà chúng tôi đã trải
qua. Quả thật, những điều đó đáng giá lắm.
Lời người biên tập: Xin lưu ý rằng, vì không phải
lúc nào những từ ngữ tiếng Anh thuần vật chất cũng
có thể diễn đạt đúng những tư tưởng Phi Vật chất
mà Esther đã tiếp nhận, nên đôi khi bà tạo ra những
kết hợp từ ngữ mới, cũng như dùng chuẩn mực ngôn
ngữ đã có theo cách mới - ví dụ, viết hoa hoặc in
nghiêng các từ ngữ không theo chuẩn mực thông
thường - nhằm biểu thị những cách nhìn nhận cuộc
sống theo kiểu mới.
Phần I
CON ĐƯỜNG ĐƯA CHÚNG
TÔI TỚI TRẢI NGHIỆM
ABRAHAM
DẪN NHẬP
C
JERRY HICKS
húng tôi viết cuốn sách này để dẫn bạn đến với
Những quy luật vũ trụ và những cách thức thực
hành giúp bạn nhận thức rõ ràng và chính xác cách
hiện thực hóa trạng thái hạnh phúc tự nhiên của bạn. Đọc
cuốn sách này, bạn sẽ có trải nghiệm độc đáo và hữu ích
khi được nghe lời giải đáp chính xác và thuyết phục cho
những câu hỏi mà tôi đã tích tụ cả một đời. Với việc vận
dụng thành công triết lý tâm linh thực tiễn này, chủ yếu
dựa trên niềm vui, bạn sẽ có cơ hội chỉ dẫn người khác đạt
được một cuộc sống hoàn hảo, theo bất kỳ cách nào mà họ
muốn.
Nhiều người đã nói với tôi rằng những câu hỏi của tôi,
theo nhiều cách, phản chiếu chính những câu hỏi của họ.
Và như vậy, khi bạn trải nghiệm sự minh xác và sắc sảo
trong những lời giải đáp của Abraham, bạn không chỉ bắt
đầu có cảm giác hài lòng thực sự bởi những câu hỏi đặt ra
bao lâu nay đã được giải đáp, mà còn nhận ra, như chúng
tôi (Esther và tôi) đã nhận ra, nhiệt huyết trải nghiệm
cuộc đời của chính bạn đã quay trở lại. Và với nhãn quan
tươi mới về cuộc đời, bạn bắt đầu áp dụng những bài thực
hành được đề xuất trong cuốn sách này, để rồi bạn nhận
ra mình có thể sáng tạo một cách có chủ ý bất kỳ thứ gì
mà bạn muốn làm, muốn là, hay muốn có.
Dường như đối với tôi, cuộc đời, tính từ lúc mà tôi còn
nhớ được đến nay, đã sản sinh ra một chuỗi câu hỏi tưởng
chừng không bao giờ chấm dứt mà tôi không thể tìm thấy
lời đáp thỏa đáng, vì tôi rất muốn khám phá một triết lý
sống dựa trên sự thật tuyệt đối. Nhưng khi Abraham đến
với trải nghiệm của chúng tôi, hé lộ cho Esther và tôi lý
giải của người về những quy luật quyền năng của Vũ trụ,
cùng với những phương cách hiệu nghiệm giúp chúng tôi
biến tư tưởng và học thuyết thành kết quả thực tiễn, thì
tôi hiểu rằng những cuốn sách, những người thầy và
những trải nghiệm cuộc sống mà tôi đã gặp trên đường
đời như một dòng chảy bền bỉ, là những bước đi không
thể thiếu trên hành trình khám phá Abraham.
Tôi thích nghĩ về cơ hội mà bạn có được khi đọc cuốn
sách này, đó là tự mình khám phá giá trị của những gì
Abraham đề xuất, vì tôi biết những giáo huấn này đã củng
cố trải nghiệm sống của chúng tôi như thế nào. Tôi cũng
biết rằng bạn sẽ không cầm cuốn sách này trên tay nếu
như kinh nghiệm sống của bạn chưa được chuẩn bị sẵn
sàng (như tôi) để tiếp nhận những thông tin này.
Tôi háo hức muốn bạn đắm chìm vào cuốn sách để
khám phá những quy luật đơn giản mà quyền năng, và
những bài học thực tiễn mà Abraham đã đề xuất để có thể
bắt đầu thu hút một cách có chủ ý những gì bạn mong
muốn trải nghiệm, và để có thể rũ bỏ những gì bạn không
muốn trải nghiệm.
Dòng chảy bền bỉ của các nhóm tôn giáo
Cha mẹ tôi không phải là những người có tín ngưỡng,
cho nên tôi thực không hiểu vì sao mình lại cảm thấy một
sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm đến nhà thờ và học hỏi
những giáo lí tôn giáo của nhà thờ đó, nhưng khi tôi lớn
lên thì điều đó (sự thôi thúc) đã trở thành một mãnh lực
trong tôi. Có thể đó là nỗ lực nhằm lấp đầy sự trống rỗng
thực sự mà tôi cảm thấy ở sâu trong tiềm thức, hoặc có thể
là vì quá nhiều người quanh tôi lúc đó đang trình diễn sự
cuồng nhiệt của họ đối với tôn giáo và tỏ vẻ chắc chắn
rằng họ đã khám phá ra sự thật.
Trong vòng 14 năm đầu đời, tôi đã sống qua 18 ngôi
nhà ở sáu bang, nên tôi có cơ hội đánh giá nhiều triết lý
khác nhau. Tôi lần lượt tới hết nhà thờ này đến nhà thờ
khác, và lần nào tôi cũng thực tâm hy vọng rằng bên
trong những cánh cửa nhà thờ đó, tôi sẽ thấy thứ tôi đang
tìm kiếm. Nhưng trong khi tôi đi từ nhóm tôn giáo này
sang nhóm tôn giáo khác, hoặc từ nhóm triết lý này sang
nhóm triết lý khác, sự thất vọng của tôi ngày càng tăng, vì
các nhóm đều tuyên xưng mình đúng và đồng thời tuyên
bố tất cả những người khác là sai. Và trong môi trường đó,
nản lòng hết lần này đến lần khác, tôi biết rằng tôi vẫn
chưa tìm thấy lời giải đáp mà mình đang tìm kiếm. (Chỉ
sau khi khám phá giáo huấn của Abraham tôi mới có thể
hiểu và không còn ác cảm về những mâu thuẫn triết lý
hiển nhiên đó nữa.) Và như vậy, cuộc kiếm tìm lời giải
đáp của tôi lại tiếp tục.
Bảng cầu cơ Ouija đánh vần bảng chữ cái
Dù chưa hề có kinh nghiệm cá nhân nào với trò giao
tiếp tâm linh Ouija nhưng tôi vẫn có ý kiến rất tiêu cực về
nó. Tôi tin rằng hay lắm thì đó cũng chỉ là một trò tiêu
khiển, còn tệ hơn thì chỉ thuần là một trò lừa bịp. Vì thế
mà năm 1959, khi các bạn tôi ở Spokane, Washington,
nói với tôi ý tưởng chơi trò này, tôi lập tức bác bỏ rằng đó
là một trò vớ vẩn. Nhưng các bạn tôi khăng khăng nhất
mực, rồi họ cho tôi xem trò này lần đầu tiên, nên tôi đã
tận mắt chứng kiến một hiện tượng có thật.
Hôm đó, vì vẫn đang còn tìm kiếm lời giải đáp cho
danh sách câu hỏi của cả đời mình, tôi đã hỏi tấm bảng
“Làm thế nào để tôi trở nên tốt thực sự?” Lúc đầu, với tốc
độ đầy kịch tính, tấm bảng đánh vần bảng chữ cái, rồi sau
đó chỉ vào chữ Đ-Ọ-C.
“Đọc gì?” - Tôi hỏi. Tấm bảng đánh vần: S-Á- C-H. Và
sau đó khi tôi hỏi “Sách nào?” thì nó đánh vần (một lần
nữa với tốc độ kịch tính như lúc đầu): A N Y A N D A L L
B Y A L B E R T S C H W E I T Z E R. Các bạn tôi chưa hề
nghe tới Albert Schweitzer, và vì tôi cũng biết rất ít về ông
ta, nên phải nói là tôi tò mò tột độ, và tôi quyết định thử
tìm kiếm để khám phá về con người này, người đã đến với
nhận thức của tôi theo cách thực sự bất thường như vậy.
Ngay ở thư viện đầu tiên, tôi tìm ra một bộ sưu tập rất
lớn những cuốn sách do Albert Schweitzer viết, và tôi lần
lượt đọc hết. Tuy không thể nói rằng tôi đã khám phá
được câu trả lời cụ thể nào cho chuỗi câu hỏi dài của
mình, nhưng cuốn Kiếm tìm một Jesus lịch sử của
Schweitzer đã thực sự khai mở tâm trí tôi, giúp tôi nhận
thức rằng còn có nhiều cách nhìn nhận sự vật hơn so với
những cách mà tôi quen trước đó.
Nhiệt tình của tôi đối với điều mà tôi từng hy vọng là
cánh cửa mở ra sự khai sáng đầy quyền năng và những lời
giải đáp cho mọi câu hỏi của mình rốt cuộc đã nguội, vì
tôi không tìm ra được sự khai sáng đầy quyền năng đó từ
tấm bảng cầu cơ Ouija, cũng không tìm thấy những lời
giải đáp cho mọi câu hỏi của mình, nhưng chắc chắn tấm
bảng đã khiến tôi ngộ ra rằng có một con đường giao tiếp
trí tuệ mà tôi chưa bao giờ tin là có thật trước khi tôi trải
nghiệm chính nó.
Tấm bảng cầu cơ Ouija không hề có tác dụng với tôi
khi tôi tự dùng nó cho bản thân, nhưng tôi đã thử nó với
hàng trăm người trong các chuyến đi của mình như một
trò tiêu khiển, và đã tìm ra ba người thành công với nó.
Cùng với một số bạn ở Portland, Oregon (là những người
mà tấm bảng đã có tác dụng), chúng tôi đã “nói chuyện”
hàng trăm tiếng đồng hồ với thứ mà chúng tôi nghĩ là tồn
tại phi vật thể. Biết bao nhiêu người đã trò chuyện với
chúng tôi trong trò tiêu khiển đó: những tên cướp biển,
các linh mục, chính khách, các giáo sĩ Do Thái. Và những
câu chuyện thì chẳng khác gì các cuộc trò chuyện hấp dẫn
mà bạn tham dự trong những bữa tiệc, với đủ mọi loại
người, đủ mọi đề tài, đủ mọi thái độ và đủ loại tri thức.
Phải nói là tôi chẳng học được điều gì có giá trị từ tấm
bảng đó để mà vận dụng vào cuộc sống của bản thân, hoặc
để dạy ai khác, cho nên một ngày kia tôi đã vứt nó đi,
không còn quan tâm đến bảng cầu cơ Ouija cũng như
những hoạt động liên quan tới nó. Tuy nhiên, kinh
nghiệm đáng nhớ này, đặc biệt là kinh nghiệm với Trí tuệ
đã khuyến khích tôi đọc sách, không chỉ làm tôi ngộ ra
rằng ở “ngoài đó” có nhiều thứ hơn những gì tôi đang
biết, mà còn khơi dậy trong tôi ham muốn tìm lời giải đáp
thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Tôi tin rằng hoàn toàn
có thể tiếp cận một Trí tuệ có những lời giải đáp thực tiễn
cho câu hỏi về cách thức vận hành của Vũ trụ, về lí do vì
sao tất cả chúng ta ở đây, làm thể nào chúng ta có thể
sống đời hoan hỉ hơn, và làm thế nào để thực thi những lý
do khiến chúng ta tồn tại.
Nghĩ giàu, làm giàu
Có lẽ lần đầu tiên tôi thực sự tìm thấy lời giải đáp thực
tế cho danh sách câu hỏi ngày càng dài của mình là khi
tôi bắt gặp một cuốn sách hấp dẫn vào thời điểm tôi đang
thực hiện các buổi hòa nhạc ở hàng loạt trường đại học và
cao đẳng hồi năm 1965. Cuốn sách nằm trên bàn uống cà
phê ở sảnh một khách sạn nhỏ đâu đó ở Montana, và tôi
nhớ là khi cầm lấy cuốn sách và nhìn vào những từ ở bìa
trước: Nghĩ giàu, làm giàu! [Think and Grow Rich] của
Napoleon Hill, thì có một mâu thuẫn hình thành trong
tôi.
Cái tựa đề này gây ác cảm đối với tôi vì, giống như
nhiều người khác, tôi được dạy dỗ theo kiểu không có
thiện cảm với người giàu có, như để biện minh cho sự
thiếu thốn những nguồn lợi dễ dàng kiếm được. Thế
nhưng cuốn sách có điều gì đó lôi cuốn đến không cưỡng
được, và khi đọc được khoảng 12 trang thì toàn thân tôi có
cảm giác sởn da gà, lạnh khắp sống lưng.
Bây giờ thì chúng tôi hiểu rằng những cảm giác vật
chất của thân thể là bằng chứng xác nhận rằng chúng ta
đang tiếp cận một điều gì đó có giá trị đặc biệt, nhưng
ngay khi đó tôi cũng đã cảm nhận rằng cuốn sách này làm
bừng tỉnh trong tôi nhận thức rằng ý nghĩ của mình là
quan trọng, và trải nghiệm sống của mình theo cách nào
đó phản ánh nội dung những tư duy của mình. Cuốn sách
rất lôi cuốn và hấp dẫn, nó gợi lên trong tôi ham muốn
làm theo những đề xuất trong cuốn sách - và tôi đã làm
như vậy.
Trên thực tế, việc vận dụng những bài học đó đã phát
huy hiệu quả với tôi đến mức chỉ trong một thời gian rất
ngắn, tôi đã tạo dựng một doanh nghiệp đa quốc gia,
mang lại cho tôi cơ hội gây ảnh hưởng tới cuộc sống của
hàng nghìn người một cách đầy ý nghĩa. Thậm chí tôi đã
bắt đầu huấn thị những nguyên tắc mà tôi đang học.
Nhưng mặc dù tôi nhận được giá trị thật khó tin từ cuốn
sách đổi đời của Napoleon Hill, cuộc sống của nhiều
người mà tôi huấn thị đã không được cải thiện ngoạn mục
như tôi, bất kể là họ đã tham gia bao nhiêu khóa huấn thị,
cho nên cuộc kiếm tìm những lời giải đáp cụ thể hơn của
tôi lại tiếp tục.
Seth lên tiếng về việc tạo dựng hiện thực của
bạn
Trong khi cuộc kiếm tìm cả đời tôi nhằm tìm ra lời giải
đáp cho các câu hỏi vẫn tiếp tục, và mong muốn của tôi
tìm cách giúp đỡ mọi người đạt được mục tiêu của họ trở
nên lớn hơn bao giờ hết, tôi bị phân tán một thời gian bởi
cuộc sống mới mà Esther và tôi cùng nhau gây dựng tại
Phoenix, Arizona. Chúng tôi kết hôn năm 1980 sau vài
năm quen biết và nhận ra là chúng tôi hợp nhau một cách
kì lạ. Chúng tôi đã cùng nhau trải nghiệm niềm vui,
những ngày tuyệt diệu nối tiếp nhau, cùng tìm hiểu thành
phố mới, tạo dựng căn nhà mới và khám phá cuộc sống
mới cùng nhau. Và tuy Esther không hẳn đã chia sẻ với
tôi khát vọng hiểu biết hay cơn khát tìm kiếm lời giải đáp,
cô ấy đầy nhiệt huyết với cuộc sống, luôn hạnh phúc và
thật dễ chịu.
Một hôm khi đang ở thư viện, tôi bắt gặp cuốn sách có
tên Seth lên tiếng [Seth Speaks] của Jane Roberts, và
dường như trước khi lấy cuốn sách từ giá xuống, tôi lại
sởn da gà và toàn thân ớn lạnh. Tôi lật qua các trang của
cuốn sách, tự hỏi rằng trong đó ẩn chứa những gì mà
khiến tôi có phản ứng đầy cảm xúc đến vậy.
Trong khoảng thời gian tôi và Esther bên nhau, tôi đã
nhận ra điểm mâu thuẫn duy nhất giữa chúng tôi là cô ấy
không muốn nghe về những trải nghiệm của tôi với bảng
cầu cơ Ouija. Mỗi khi tôi định giải trí với trò vui đó, thì
Esther rời khỏi phòng. Do giáo dục mà từ nhỏ cô ấy đã rất
sợ bất kỳ thứ gì phi vật chất, và vì không muốn cô ấy bối
rối nên tôi không kể những câu chuyện đó nữa, ít nhất là
những khi có mặt cô ấy. Bởi vậy, tôi không mấy ngạc
nhiên khi Esther không muốn nghe về cuốn sách Seth lên
tiếng.
Tác giả Jane Roberts gần như đã đi vào trạng thái
nhập thần để cho Seth, một nhân vật phi vật chất, lên
tiếng thông qua bà, và những điều Seth nói được bà ghi
chép lại trong loạt sách Seth có ảnh hưởng khá lớn. Tôi
thấy những tác phẩm này rất kích thích và lôi cuốn, và tôi
bắt đầu nhìn thấy hướng đi tới một số lời giải đáp cho
danh sách dài các câu hỏi của mình. Nhưng Esther thì sợ
hãi cuốn sách. Chỉ vừa nghe tới cách mà cuốn sách được
viết ra là cô ấy đã cảm thấy bất an, và khi nhìn thấy bức
ảnh kỳ lạ ở bìa sau cuốn sách mô tả Jane trong trạng thái
nhập thần đang nói thay cho Seth là cô ấy hãi hùng.
“Nếu anh muốn thì anh có thể đọc cuốn sách đó Esther nói với tôi - nhưng làm ơn đừng mang vào phòng
ngủ của chúng mình.”
Tôi vẫn luôn tin vào cách suy luận “nhìn quả xét cây”,
cho nên mỗi điều tôi suy ngẫm, tôi thường suy ngẫm từ
góc độ tôi cảm nhận ra sao về những điều đó… và có
nhiều thứ trong sách của Seth tôi cảm thấy đúng. Vì vậy
đối với tôi việc nó xuất phát từ đâu và được trình bày
bằng cách nào không có ý nghĩa gì. Từ sâu thẳm, tôi cảm
thấy rằng tôi đã phát hiện được thông tin quý giá có thể
sử dụng, và có thể truyền nó cho những người mà tôi tin
là cũng có thể sử dụng. Tôi rất phấn khích!
NỖI SỢ HÃI CỦA TÔI ĐÃ ĐƯỢC
GIẢI TỎA
ESTHER HICKS
ôi nghĩ rằng Jerry đã rất sáng suốt và tử tế khi không cố
nhồi nhét cho tôi những cuốn sách của Seth vì thực sự tôi
T
thấy chúng phản cảm. Cái ý tưởng rằng một con
người tiếp xúc với một thực thể phi vật chất khiến
tôi cực kỳ bất an, cho nên Jerry không muốn làm
phiền tôi, anh ấy thường dậy lúc sáng sớm, và khi tôi còn
đang ngủ thì anh ấy đọc những cuốn sách ấy một mình.
Dần dần, khi thấy có điều gì đó đặc biệt thú vị, anh nhẹ
nhàng đưa nó vào lúc trò chuyện, và trong lúc tôi ít phản
kháng hơn, tôi thường có thể nghe được giá trị của ý
tưởng. Từng chút một, Jerry giới thiệu hết khái niệm này
tới khái niệm khác cho tới khi tôi bắt đầu cảm thấy thực
sự quan tâm tới các tác phẩm kì lạ đó. Cuối cùng thì việc
đó trở thành nghi thức mỗi buổi sáng. Chúng tôi ngồi bên
nhau, và Jerry đọc cho tôi nghe các cuốn sách của Seth.
Nỗi sợ hãi của tôi không xuất phát từ bất kì trải
nghiệm cá nhân tiêu cực nào, mà từ những lời đồn đại tôi
nhặt nhạnh từ những người cũng nghe đồn đại. Giờ đây
nhìn lại, những nỗi sợ của tôi phải nói là phi lí. Lần nào
cũng vậy, một khi tôi nhận ra rằng chừng nào trải nghiệm
cá nhân của tôi được quan tâm, thì mọi chuyện trở nên
tốt đẹp, và tôi thực sự thay đổi thái độ.
Thời gian qua đi, khi nỗi sợ hãi về cách Jane thu nhận
thông tin từ Seth đã giảm bớt, tôi bắt đầu cảm nhận giá trị
to lớn của những cuốn sách tuyệt diệu này. Quả thật,
chúng tôi vui sướng với những gì đã đọc tới mức nghĩ
rằng chúng tôi sẽ tới New York để gặp Jane, Robert chồng của bà, và thậm chí là gặp cả Seth. Tôi đã đi xa tới
mức thực sự muốn gặp cả thực thể phi vật chất. Nhưng số
điện thoại của tác giả cuốn sách không được công bố, cho
nên chúng tôi không biết đích xác phải làm gì tiếp theo để
thu xếp được cuộc gặp đó.
Một hôm chúng tôi ngồi ăn trưa ở quán cà phê nhỏ
gần một hiệu sách ở Scottsdale, Arizona, khi Jerry đang
lật qua các trang cuốn sách vừa mới mua thì một người lạ
ngồi bên cạnh hỏi chúng tôi: “Các bạn đã đọc cuốn sách
nào của Seth chưa?”
Chúng tôi gần như không tin vào tai mình, vì chúng
tôi chưa từng nói cho ai biết là chúng tôi đang đọc những
cuốn sách đó. Rồi người đàn ông không quen lại hỏi: “Các
bạn có biết là Jane Roberts đã qua đời không?”
Tôi còn nhớ những lời nói đó dội vào tôi, làm tôi nhòa
nước mắt. Dường như có ai đó nói với tôi rằng chị gái tôi
đã chết mà tôi lại không biết điều đó. Thật là sốc. Chúng
tôi cảm thấy thất vọng vì hiểu rằng sẽ không thể nào gặp
Jane và Rob… hay Seth được nữa.
Sheila “truyền kênh” Theo
Cũng trong ngày chúng tôi nghe tin về cái chết của
Jane, hai người bạn và cũng là đối tác làm ăn của chúng
tôi - Nancy và Wes, chồng cô ấy - đã gặp chúng tôi để
cùng ăn tối. “Chúng tôi có cái băng này muốn cho các bạn
nghe” - Nancy nói, và dúi một băng cassette vào tay tôi.
Cử chỉ của họ có vẻ kỳ cục, có điều gì đó lạ lùng. Thực sự
họ làm tôi có cảm giác tương tự như cảm giác mà Jerry
mang đến cho tôi khi anh tìm ra các cuốn sách của Seth.
Cứ như thể họ có một bí mật muốn chia sẻ nhưng lại lo
lắng không biết chúng tôi sẽ phản ứng ra sao khi biết
được bí mật ấy.
“Cái gì vậy?” - Chúng tôi hỏi.
“Nó được truyền kênh.” - Nancy thầm thì.
Tôi không nghĩ là cả Jerry lẫn tôi đã từng nghe nói từ
truyền kênh trong một hoàn cảnh như thế. “Bạn nói
truyền kênh là có ý gì?” - Tôi hỏi.
Khi Nancy và Wes giải thích ngắn gọn và có phần
không ăn khớp, cả tôi lẫn Jerry đều hiểu rằng họ đang mô
tả cách thức tương tự như cách mà các cuốn sách của Seth
được viết ra. “Tên cô ấy là Sheila” - Họ tiếp tục - “và cô ấy
nói thay cho một thực thể tên là Theo. Cô ấy sắp tới
Phoenix, và nếu muốn, các bạn có thể hẹn gặp và nói
chuyện với cô ấy.”
Chúng tôi quyết định hẹn gặp, và tôi vẫn còn nhớ lúc
đó chúng tôi phấn khích tới mức nào. Chúng tôi gặp nhau
trong một căn nhà đẹp (do Frank Lloyd Wright thiết kế)
tại Phoenix. Lúc đó là ban ngày ban mặt và tôi nhẹ cả
người khi không có gì ma quái xảy ra. Tất cả đều dễ chịu
và không có gì bất an. Và khi chúng tôi ngồi “gặp gỡ”
Theo (đúng ra tôi nên nói rằng Jerry gặp gỡ Theo - còn
tôi hình như không thốt ra lời nào trong suốt cuộc gặp),
tôi hết sức ngạc nhiên.
Jerry có một cuốn sổ đầy những câu hỏi, những câu
hỏi mà anh nói là đã thu thập từ hồi 6 tuổi. Anh rất phấn
khích, hỏi hết câu này tới câu khác, đôi khi cắt ngang giữa
câu trả lời, để có thể hỏi thêm được một câu nữa trước khi
hết thời gian. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua thật nhanh và
chúng tôi cảm thấy rất tuyệt.
“Liệu mai chúng tôi đến nữa có được không?” - Tôi hỏi
vậy vì giờ thì tôi cũng đang hình thành một danh sách các
câu hỏi muốn hỏi Theo.
Liệu tôi có nên thiền không?
Hôm sau, khi trở lại, tôi hỏi Theo (thông qua Sheila)
là chúng tôi có thể làm gì để tiến nhanh hơn tới các mục
tiêu của mình. Theo trả lời: Xác nhận, rồi cho tôi một xác
nhận tuyệt diệu: Tôi, Esther Hicks, thông qua Tình yêu
Thần thánh, nhận ra và, thu hút về phía tôi những Bản
thể đang tìm kiếm sự khai sáng thông qua cách thức của
tôi. Ngay giờ đây, sự chia sẻ sẽ nâng cả hai chúng tôi
lên.
Jerry và tôi đã biết về những lời xác nhận, và chúng tôi
đã sử dụng chúng. Sau đó tôi hỏi “Còn gì nữa không?”
Theo đáp: Thiền định. Tôi không hề quen biết ai đang
thiền, và ý tưởng thiền định hoàn toàn xa lạ đối với tôi.
Tôi không nghĩ là tôi tự làm được việc ấy. Jerry từng nói
rằng anh nghĩ thiền định chỉ dành cho những người thấy
cuộc sống của họ đang trở nên tồi tệ bởi những đau đớn
hay sự nghèo khổ, mà vẫn phải tồn tại. Tôi thì nghĩ rằng
thiền định là một thể loại kỳ cục kiểu như đi trên than
hồng hoặc nằm trên giường rải đinh, hay đứng một chân
suốt cả ngày chìa tay xin tiền quyên góp.
Nhưng rồi tôi hỏi Theo: “Thầy nói thiền là có ý gì ạ?”
Theo đáp: 15 phút mỗi ngày, ngồi trong phòng yên
tĩnh, mặc quần áo dễ chịu, và tập trung vào hơi thở của
mình. Khi nào tâm trí bạn bắt đầu nghĩ ngợi lung tung,
thể nào cũng thế, thì hãy buông thả ý nghĩ và tập trung
trở lại vào hơi thở của bạn. Tôi nghĩ: Ừ, cũng không đến
nỗi kỳ cục lắm.
Tôi hỏi là liệu có nên dắt đứa con gái 14 tuổi Tracy của
tôi đến gặp Theo hay không thì câu trả lời là: Có, nếu như
đó là yêu cầu của nó, nhưng điều đó không cần thiết vì các
bạn cũng là kênh truyền dẫn. Tôi nhớ lúc đó tôi cảm thấy
thật khó tin là những chuyện kì lạ như trở thành một
kênh truyền dẫn, hoặc có ý nghĩa tương tự như thế, mà
trước đó chúng tôi lại không hề biết. Đúng lúc ấy, máy ghi
âm lại nhảy băng, báo hiệu là một lần nữa, thời gian đã
hết.
Tôi không thể tin là thời gian lại trôi nhanh đến thế.
Và khi tôi nhìn xuống danh sách các câu hỏi còn chưa
được giải đáp của mình thì Stevie, bạn của Sheila, người
điều khiển máy ghi âm và ghi chép trong suốt cuộc trò
chuyện với Theo, có lẽ đã nhận ra là tôi hơi thất vọng, vì
cô ta hỏi tôi: “Cô có câu hỏi cuối cùng chứ? Cô có muốn
biết tên người hướng dẫn tinh thần của mình không?”
Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, vì tôi chưa bao giờ
nghe thấy cụm từ người hướng dẫn tinh thần. Nhưng tôi
thích tên gọi đó, nên trả lời: “Vâng, thế ai là người hướng
dẫn tinh thần của tôi?”
Theo đáp: Chúng tôi được biết là điều đó sẽ được
truyền đạt trực tiếp tới bạn. Bạn sẽ có trải nghiệm tâm
linh, và bạn sẽ biết.
Ngày hôm đó, chúng tôi rời khỏi ngôi nhà đẹp đẽ với
cảm giác dễ chịu hơn bao giờ hết. Theo đã khích lệ chúng
tôi thiền cùng nhau. Vì các bạn rất hợp nhau, tác dụng sẽ
trở nên mạnh hơn. Và thế là theo gợi ý của Theo, chúng
tôi về thẳng nhà, mặc áo choàng tắm (là bộ đồ dễ chịu
nhất), kéo kín rèm phòng khách và ngồi để thiền (hay đại
loại như vậy). Tôi còn nhớ mình đã nghĩ: Tôi sẽ thiền mỗi
ngày 15 phút, và tôi sẽ biết được tên người hướng dẫn
tinh thần của mình. Tôi và Jerry đều có cảm giác kì quặc
khi cùng nhau làm cái việc kì lạ này, cho nên chúng tôi đã
ngồi trong những chiếc ghế tựa lưng cao với một chiếc kệ
gỗ ngăn ở giữa để khỏi nhìn thấy nhau.
Thứ gì đó bắt đầu “thở” trong tôi
Những hướng dẫn của Theo về cách thức thiền rất
ngắn gọn: 15 phút mỗi ngày, ngồi trong phòng yên tĩnh,
mặc quần áo dễ chịu, và tập trung vào hơi thở của mình.
Khi nào tâm trí bạn bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, thể nào
cũng thế, thì hãy buông thả ý nghĩ và tập trung trở lại
vào hơi thở của bạn.
Chúng tôi đặt đồng hồ tính giờ cho 15 phút, rồi tôi
ngồi yên trên chiếc ghế to dễ chịu của mình và tập trung
vào hơi thở. Tôi bắt đầu đếm hơi thở của mình, hít vào thở
ra. Gần như ngay lập tức tôi bắt đầu có cảm giác tê tê chạy
khắp người. Đó là cảm giác cực kỳ dễ chịu. Tôi thấy thích.
Đồng hồ rung chuông báo hết giờ và làm tôi giật mình
tỉnh thức. Khi tôi lấy lại ý thức về Jerry và căn phòng, tôi
thốt lên: “Hãy cùng làm lại lần nữa.” Chúng tôi đặt đồng
hồ thêm 15 phút nữa, và tôi lại cảm nhận cảm giác thoát
ly tuyệt vời đó, tức là trạng thái lâng lâng không cảm giác.
Lần này tôi không còn cảm thấy chiếc ghế ngồi bên dưới.
Như thể là tôi đang treo lơ lửng trong phòng và ở đó
không còn gì khác.
Rồi chúng tôi lại đặt đồng hồ thêm 15 phút nữa, và tôi
lại trôi vào cảm giác thoát ly ngọt ngào - rồi tiếp đó tôi
cảm nhận được cảm giác khó tin là mình đang được “thở”
qua. Như thể có gì đó mạnh mẽ và êm dịu thổi không khí
vào buồng phổi tôi rồi sau đó lại hút ra. Bây giờ thì tôi
hiểu rằng đó chính là cuộc tiếp xúc mật thiết đầu tiên của
tôi với Abraham, nhưng lúc đó tôi chỉ biết rằng...
khao hiểu biết và đạt đến hạnh phúc đã đặt ra những câu
hỏi mà lời giải đáp nằm trong cuốn sách này; và dành
cho bốn đứa con đáng yêu của chúng tôi, cũng là ví dụ
minh họa cho những điều cuốn sách này giảng giải:
Laurel (8 tuổi), Kevin (5 tuổi), Kate (5 tuổi) và Luke (1
tuổi) - chúng chưa đặt ra câu hỏi vì chúng vẫn chưa
quên.
Và cuốn sách này đặc biệt dành tặng cho Louise Hay,
người luôn khát khao học hỏi và truyền thụ trên khắp
hành tinh này những nguyên tắc sống hạnh phúc, và
niềm khát khao đó thúc đẩy bà thành lập Nhà xuất bản
Hay House, giúp lan tỏa niềm hoan lạc tới khắp thế giới.
MỤC LỤC
LỜI GIỚI THIỆU
LỜI NÓI ĐẦU
Phần I: CON ĐƯỜNG ĐƯA CHÚNG TÔI TỚI TRẢI
NGHIỆM ABRAHAM
Phần II: LUẬT HẤP DẪN
Phần III: KHOA HỌC SÁNG TẠO CÓ CHỦ Ý
Phần IV: NGHỆ THUẬT KHOAN DUNG
Phần V: PHÂN ĐOẠN DỰ ĐỊNH
LỜI GIỚI THIỆU
NEALE DONALD WALSCH
tác giả nổi tiếng của loạt sách Đối thoại với Thượng đế
[The Conversations with God] và Trở về với Thượng đế
hưởng cuộc sống vĩnh hằng [Home with God in a Life
that Never Ends].
Đ
ây rồi. Lời giải đáp ở đây. Bạn không cần tìm kiếm
đâu xa nữa. Hãy đặt các cuốn sách khác xuống, rời
khỏi các hội thảo, và nói với người bảo trợ tinh
thần của bạn là bạn không cần nhờ cậy họ nữa.
Bởi vì tất cả những gì bạn cần biết về cuộc sống và sự
vận hành của nó đã có cả trong cuốn sách này. Tất cả
những luật lệ của hành trình ngoạn mục này cũng có cả ở
đây. Cả những phương tiện tạo ra những trải nghiệm bạn
luôn luôn muốn có, tất cả đều có trong sách. Bạn không
cần phải tìm kiếm đâu xa vì mọi thứ bạn cần đều có trong
cuốn sách này.
Chỉ cần nhìn vào những gì bạn đã làm.
Chỉ nhìn thôi.
Tôi muốn nói, ngay bây giờ, hãy nhìn vào cuốn sách
trên tay bạn.
Bạn đã làm như vậy. Bạn đặt cuốn sách ở ngay đây,
ngay trước mắt bạn. Bỗng nhiên bạn thấy một điều hiển
nhiên, và không gì khác ngoài sự thật là cuốn sách này
thực sự giá trị.
Bạn có hiểu không? Đừng vội bỏ ngoài tai lời tôi nói.
Quan trọng với bạn lắm đấy. Tôi đang nói với bạn rằng
bạn đang cầm trên tay bằng chứng tốt nhất mà bạn có thể
chứng minh cho bản thân, để thấy được rằng Luật hấp
dẫn là có thật, là hiệu quả, và là nguồn sản sinh ra những
hệ quả vật chất trong thế giới hữu hình.
Tôi xin giải thích.
Ở đâu đó trong tầng sâu nhận thức, một chỗ nào đó
quan trọng trong tâm trí bạn, bạn đã dọn sẵn đường để
thu nhận thông điệp này, nếu không cuốn sách này không
bao giờ tìm đến được với bạn.
Đây không phải chuyện nhỏ. Đây là một điều lớn lao.
Hãy tin tôi. Một điều vĩ đại. Bởi vì bạn sáng tạo một cách
chính xác những gì bạn có ý định sáng tạo, đó là biến đổi
rất lớn trong cuộc đời bạn.
Bạn đã từng có ý định như vậy, phải không? Tất nhiên
là thế. Điều xảy ra khi bạn đọc những dòng chữ này sẽ
không xảy ra nếu bạn không có một khát khao sâu thẳm
là chuyển hướng những trải nghiệm hằng ngày của bạn
lên một tầm mức mới. Bạn đã muốn làm điều này từ lâu
lắm rồi. Bạn đã đặt ra những câu hỏi: Làm thế nào? Có
những quy luật gì? Có những công cụ gì?
Vậy thì câu trả lời ở đây. Bạn đặt câu hỏi, và bạn nhận
được câu trả lời. Đó chính là quy luật đầu tiên. Bạn đòi
hỏi, thì bạn sẽ nhận được. Nhưng còn nhiều hơn thế. Đó
chính là những thứ mà cuốn sách kỳ diệu này đề cập tới.
Ở đây, bạn không chỉ được trao cho những công cụ đáng
kinh ngạc, mà còn được chỉ dẫn cách sử dụng chúng.
Đã bao giờ bạn mong ước cuộc đời mình sẽ có một
cuốn sách dẫn đường?
Đó là mong ước hợp lý. Và bạn có rồi đấy.
Chúng ta cần cảm ơn Esther và Jerry Hicks về điều đó.
Và tất nhiên là cảm ơn Abraham. (Họ sẽ cho tất cả chúng
ta biết về nhân vật này qua những lời giảng hấp dẫn và
tràn đầy hứng khởi.) Esther và Jerry đã dành toàn bộ đời
mình để hoan hỉ chia sẻ những thông điệp kì diệu mà
Abraham đã trao cho họ. Tôi ngưỡng mộ và yêu mến họ vì
điều này; và tôi cũng vô cùng biết ơn họ, vì họ là những
con người phi thường thực hiện một sứ mệnh vẻ vang, đó
là mang lại niềm vinh quang cho nhiệm vụ mà tất cả
chúng ta đang thực hiện: sống và trải nghiệm niềm hạnh
phúc của bản thân Cuộc sống, của việc Chúng ta thực sự là
ai.
Tôi biết rằng bạn sẽ cảm thấy choáng ngợp và sung
sướng với những gì bạn tìm thấy trong cuốn sách này.
Cuốn sách sẽ tạo ra một bước ngoặt trong cuộc đời bạn.
Cuốn sách không chỉ miêu tả quy luật quan trọng nhất
của vũ trụ (là thứ mà quả thật bạn chưa bao giờ thấy cần
biết về nó), mà còn giải thích rất dễ hiểu về cơ chế của
cuộc sống. Thông tin hấp dẫn, dữ liệu ngoạn mục, cuốn
sách thể hiện một tâm thức lỗi lạc và sáng chói.
Quả thật không có mấy cuốn sách như cuốn sách này.
Hãy đọc từng từ trong sách, và hãy làm mọi điều cuốn
sách khuyên. Cuốn sách giải đáp mọi câu hỏi mà bạn đặt
ra từ đáy lòng mình. Bởi vậy, tôi cho rằng bạn nên chú
tâm vào cuốn sách.
Cuốn sách chỉ cho bạn cách làm thế nào để chú tâm,
và nếu bạn chú tâm vào cách thức chú tâm, mọi ý định
của bạn sẽ trở thành hiện thực - và điều đó sẽ thay đổi
hoàn toàn cuộc đời của bạn.
LỜI NÓI ĐẦU
T
JERRY HICKS
ư tưởng triết học đột phá về tinh thần thực tế mà
bạn sẽ tìm thấy trong cuốn sách này đã đến với
Esther và tôi vào năm 1986, giải đáp một danh
sách rất dài những câu hỏi mà tôi đã không thể tìm thấy
lời giải đáp trong hàng năm trời.
Trong những trang sách này, bạn sẽ tìm thấy nền tảng
căn bản của Những lời thuyết giảng của AbrahamTM, mà
chúng đã đến với chúng tôi một cách đầy yêu thương ngay
từ những ngày đầu tiên chúng tôi tiếp xúc với các thầy
(xin lưu ý rằng tên riêng số ít “Abraham” để chỉ một
nhóm những thực thể tinh thần khả ái, đó là lý do mà
chúng tôi thường gọi họ theo số nhiều).
Những ghi chép là cơ sở hình thành nên cuốn sách này
lần đầu tiên được xuất bản năm 1988, là một phần của
album 10 băng cassette Chủ thể Đặc biệt. Kể từ đó, nhiều
phương diện trong những bài thuyết giảng cơ sở của
Abraham về Luật hấp dẫn của Vũ trụ đã được xuất bản
dưới nhiều hình thức khác nhau như sách, CD, VCD,
phiếu rời, lịch, bài báo, chương trình đài và ti vi, hội thảo,
bởi nhiều tác giả nổi tiếng đã tập hợp những lời thuyết
giảng của Abraham trong bài thuyết trình của họ. Tuy
nhiên, trước khi cuốn sách Luật hấp dẫn này ra đời, chưa
có một tác phẩm nào trình bày nguyên bản toàn bộ
những lời thuyết giảng của Abraham.
(Nếu bạn muốn nghe bản ghi gốc, bạn có thể tải miễn
phí Lời giới thiệu về Abraham, độ dài 70 phút, trên trang
web của chúng tôi: www.abraham-hicks.com.)
Cuốn sách là bản sao bộ 5 đĩa CD có tựa đề Bộ khởi
đầu Abraham căn bản, và sau đó được chính Abraham
hiệu đính nhằm chuyển thể văn phong khẩu ngữ thành
văn viết. Abraham cũng thêm một số đoạn mới cho sáng
rõ và mạch lạc hơn.
Hàng triệu độc giả, thính giả, khán giả đã được hưởng
giá trị từ những bài giảng này. Còn Esther và tôi rất vui
sướng được chuyển đến bạn, qua cuốn sách Luật hấp dẫn,
tập hợp những bài giảng gốc của Abraham.
Tuy nhiên, cuốn sách này so sánh với cuốn Hãy hỏi và
Sẽ được nhận [Ask and It is Given] của Abraham thì thế
nào? Hãy coi cuốn Luật hấp dẫn như là cuốn sách vỡ lòng
để từ đó tiếp tục các bài giảng khác. Và hãy coi cuốn Hãy
hỏi và Sẽ được nhận là công trình sâu sắc nhất trong 20
năm giảng dạy đầu tiên của Abraham.
Trong khi xem xét lại tài liệu làm thay đổi cuộc sống
đó để chuẩn bị biên soạn cuốn sách này, tôi và Esther đã
có trải nghiệm tuyệt vời, vì chúng tôi lại được tiếp xúc với
những Luật đơn giản và căn bản mà Abraham đã giảng
giải cho chúng tôi nhiều năm trước.
Là những người được tiếp nhận trực tiếp tài liệu này,
Esther và tôi đã cố gắng hết sức để cống hiến đời mình
cho việc học hỏi những Luật đó, và điều này đã làm cho
cuộc sống hoan hỉ của chúng tôi có những biến đổi phi
thường. Chúng tôi tin tưởng tuyệt đối vào Abraham, vì
mọi điều các thầy nói đều rất có ý nghĩa đối với chúng tôi,
và được chứng minh rõ ràng trong trải nghiệm hằng ngày
của chúng tôi. Đó là niềm vui kì diệu mà chúng tôi có thể
chia sẻ cùng bạn, từ kinh nghiệm mà chúng tôi đã trải
qua. Quả thật, những điều đó đáng giá lắm.
Lời người biên tập: Xin lưu ý rằng, vì không phải
lúc nào những từ ngữ tiếng Anh thuần vật chất cũng
có thể diễn đạt đúng những tư tưởng Phi Vật chất
mà Esther đã tiếp nhận, nên đôi khi bà tạo ra những
kết hợp từ ngữ mới, cũng như dùng chuẩn mực ngôn
ngữ đã có theo cách mới - ví dụ, viết hoa hoặc in
nghiêng các từ ngữ không theo chuẩn mực thông
thường - nhằm biểu thị những cách nhìn nhận cuộc
sống theo kiểu mới.
Phần I
CON ĐƯỜNG ĐƯA CHÚNG
TÔI TỚI TRẢI NGHIỆM
ABRAHAM
DẪN NHẬP
C
JERRY HICKS
húng tôi viết cuốn sách này để dẫn bạn đến với
Những quy luật vũ trụ và những cách thức thực
hành giúp bạn nhận thức rõ ràng và chính xác cách
hiện thực hóa trạng thái hạnh phúc tự nhiên của bạn. Đọc
cuốn sách này, bạn sẽ có trải nghiệm độc đáo và hữu ích
khi được nghe lời giải đáp chính xác và thuyết phục cho
những câu hỏi mà tôi đã tích tụ cả một đời. Với việc vận
dụng thành công triết lý tâm linh thực tiễn này, chủ yếu
dựa trên niềm vui, bạn sẽ có cơ hội chỉ dẫn người khác đạt
được một cuộc sống hoàn hảo, theo bất kỳ cách nào mà họ
muốn.
Nhiều người đã nói với tôi rằng những câu hỏi của tôi,
theo nhiều cách, phản chiếu chính những câu hỏi của họ.
Và như vậy, khi bạn trải nghiệm sự minh xác và sắc sảo
trong những lời giải đáp của Abraham, bạn không chỉ bắt
đầu có cảm giác hài lòng thực sự bởi những câu hỏi đặt ra
bao lâu nay đã được giải đáp, mà còn nhận ra, như chúng
tôi (Esther và tôi) đã nhận ra, nhiệt huyết trải nghiệm
cuộc đời của chính bạn đã quay trở lại. Và với nhãn quan
tươi mới về cuộc đời, bạn bắt đầu áp dụng những bài thực
hành được đề xuất trong cuốn sách này, để rồi bạn nhận
ra mình có thể sáng tạo một cách có chủ ý bất kỳ thứ gì
mà bạn muốn làm, muốn là, hay muốn có.
Dường như đối với tôi, cuộc đời, tính từ lúc mà tôi còn
nhớ được đến nay, đã sản sinh ra một chuỗi câu hỏi tưởng
chừng không bao giờ chấm dứt mà tôi không thể tìm thấy
lời đáp thỏa đáng, vì tôi rất muốn khám phá một triết lý
sống dựa trên sự thật tuyệt đối. Nhưng khi Abraham đến
với trải nghiệm của chúng tôi, hé lộ cho Esther và tôi lý
giải của người về những quy luật quyền năng của Vũ trụ,
cùng với những phương cách hiệu nghiệm giúp chúng tôi
biến tư tưởng và học thuyết thành kết quả thực tiễn, thì
tôi hiểu rằng những cuốn sách, những người thầy và
những trải nghiệm cuộc sống mà tôi đã gặp trên đường
đời như một dòng chảy bền bỉ, là những bước đi không
thể thiếu trên hành trình khám phá Abraham.
Tôi thích nghĩ về cơ hội mà bạn có được khi đọc cuốn
sách này, đó là tự mình khám phá giá trị của những gì
Abraham đề xuất, vì tôi biết những giáo huấn này đã củng
cố trải nghiệm sống của chúng tôi như thế nào. Tôi cũng
biết rằng bạn sẽ không cầm cuốn sách này trên tay nếu
như kinh nghiệm sống của bạn chưa được chuẩn bị sẵn
sàng (như tôi) để tiếp nhận những thông tin này.
Tôi háo hức muốn bạn đắm chìm vào cuốn sách để
khám phá những quy luật đơn giản mà quyền năng, và
những bài học thực tiễn mà Abraham đã đề xuất để có thể
bắt đầu thu hút một cách có chủ ý những gì bạn mong
muốn trải nghiệm, và để có thể rũ bỏ những gì bạn không
muốn trải nghiệm.
Dòng chảy bền bỉ của các nhóm tôn giáo
Cha mẹ tôi không phải là những người có tín ngưỡng,
cho nên tôi thực không hiểu vì sao mình lại cảm thấy một
sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm đến nhà thờ và học hỏi
những giáo lí tôn giáo của nhà thờ đó, nhưng khi tôi lớn
lên thì điều đó (sự thôi thúc) đã trở thành một mãnh lực
trong tôi. Có thể đó là nỗ lực nhằm lấp đầy sự trống rỗng
thực sự mà tôi cảm thấy ở sâu trong tiềm thức, hoặc có thể
là vì quá nhiều người quanh tôi lúc đó đang trình diễn sự
cuồng nhiệt của họ đối với tôn giáo và tỏ vẻ chắc chắn
rằng họ đã khám phá ra sự thật.
Trong vòng 14 năm đầu đời, tôi đã sống qua 18 ngôi
nhà ở sáu bang, nên tôi có cơ hội đánh giá nhiều triết lý
khác nhau. Tôi lần lượt tới hết nhà thờ này đến nhà thờ
khác, và lần nào tôi cũng thực tâm hy vọng rằng bên
trong những cánh cửa nhà thờ đó, tôi sẽ thấy thứ tôi đang
tìm kiếm. Nhưng trong khi tôi đi từ nhóm tôn giáo này
sang nhóm tôn giáo khác, hoặc từ nhóm triết lý này sang
nhóm triết lý khác, sự thất vọng của tôi ngày càng tăng, vì
các nhóm đều tuyên xưng mình đúng và đồng thời tuyên
bố tất cả những người khác là sai. Và trong môi trường đó,
nản lòng hết lần này đến lần khác, tôi biết rằng tôi vẫn
chưa tìm thấy lời giải đáp mà mình đang tìm kiếm. (Chỉ
sau khi khám phá giáo huấn của Abraham tôi mới có thể
hiểu và không còn ác cảm về những mâu thuẫn triết lý
hiển nhiên đó nữa.) Và như vậy, cuộc kiếm tìm lời giải
đáp của tôi lại tiếp tục.
Bảng cầu cơ Ouija đánh vần bảng chữ cái
Dù chưa hề có kinh nghiệm cá nhân nào với trò giao
tiếp tâm linh Ouija nhưng tôi vẫn có ý kiến rất tiêu cực về
nó. Tôi tin rằng hay lắm thì đó cũng chỉ là một trò tiêu
khiển, còn tệ hơn thì chỉ thuần là một trò lừa bịp. Vì thế
mà năm 1959, khi các bạn tôi ở Spokane, Washington,
nói với tôi ý tưởng chơi trò này, tôi lập tức bác bỏ rằng đó
là một trò vớ vẩn. Nhưng các bạn tôi khăng khăng nhất
mực, rồi họ cho tôi xem trò này lần đầu tiên, nên tôi đã
tận mắt chứng kiến một hiện tượng có thật.
Hôm đó, vì vẫn đang còn tìm kiếm lời giải đáp cho
danh sách câu hỏi của cả đời mình, tôi đã hỏi tấm bảng
“Làm thế nào để tôi trở nên tốt thực sự?” Lúc đầu, với tốc
độ đầy kịch tính, tấm bảng đánh vần bảng chữ cái, rồi sau
đó chỉ vào chữ Đ-Ọ-C.
“Đọc gì?” - Tôi hỏi. Tấm bảng đánh vần: S-Á- C-H. Và
sau đó khi tôi hỏi “Sách nào?” thì nó đánh vần (một lần
nữa với tốc độ kịch tính như lúc đầu): A N Y A N D A L L
B Y A L B E R T S C H W E I T Z E R. Các bạn tôi chưa hề
nghe tới Albert Schweitzer, và vì tôi cũng biết rất ít về ông
ta, nên phải nói là tôi tò mò tột độ, và tôi quyết định thử
tìm kiếm để khám phá về con người này, người đã đến với
nhận thức của tôi theo cách thực sự bất thường như vậy.
Ngay ở thư viện đầu tiên, tôi tìm ra một bộ sưu tập rất
lớn những cuốn sách do Albert Schweitzer viết, và tôi lần
lượt đọc hết. Tuy không thể nói rằng tôi đã khám phá
được câu trả lời cụ thể nào cho chuỗi câu hỏi dài của
mình, nhưng cuốn Kiếm tìm một Jesus lịch sử của
Schweitzer đã thực sự khai mở tâm trí tôi, giúp tôi nhận
thức rằng còn có nhiều cách nhìn nhận sự vật hơn so với
những cách mà tôi quen trước đó.
Nhiệt tình của tôi đối với điều mà tôi từng hy vọng là
cánh cửa mở ra sự khai sáng đầy quyền năng và những lời
giải đáp cho mọi câu hỏi của mình rốt cuộc đã nguội, vì
tôi không tìm ra được sự khai sáng đầy quyền năng đó từ
tấm bảng cầu cơ Ouija, cũng không tìm thấy những lời
giải đáp cho mọi câu hỏi của mình, nhưng chắc chắn tấm
bảng đã khiến tôi ngộ ra rằng có một con đường giao tiếp
trí tuệ mà tôi chưa bao giờ tin là có thật trước khi tôi trải
nghiệm chính nó.
Tấm bảng cầu cơ Ouija không hề có tác dụng với tôi
khi tôi tự dùng nó cho bản thân, nhưng tôi đã thử nó với
hàng trăm người trong các chuyến đi của mình như một
trò tiêu khiển, và đã tìm ra ba người thành công với nó.
Cùng với một số bạn ở Portland, Oregon (là những người
mà tấm bảng đã có tác dụng), chúng tôi đã “nói chuyện”
hàng trăm tiếng đồng hồ với thứ mà chúng tôi nghĩ là tồn
tại phi vật thể. Biết bao nhiêu người đã trò chuyện với
chúng tôi trong trò tiêu khiển đó: những tên cướp biển,
các linh mục, chính khách, các giáo sĩ Do Thái. Và những
câu chuyện thì chẳng khác gì các cuộc trò chuyện hấp dẫn
mà bạn tham dự trong những bữa tiệc, với đủ mọi loại
người, đủ mọi đề tài, đủ mọi thái độ và đủ loại tri thức.
Phải nói là tôi chẳng học được điều gì có giá trị từ tấm
bảng đó để mà vận dụng vào cuộc sống của bản thân, hoặc
để dạy ai khác, cho nên một ngày kia tôi đã vứt nó đi,
không còn quan tâm đến bảng cầu cơ Ouija cũng như
những hoạt động liên quan tới nó. Tuy nhiên, kinh
nghiệm đáng nhớ này, đặc biệt là kinh nghiệm với Trí tuệ
đã khuyến khích tôi đọc sách, không chỉ làm tôi ngộ ra
rằng ở “ngoài đó” có nhiều thứ hơn những gì tôi đang
biết, mà còn khơi dậy trong tôi ham muốn tìm lời giải đáp
thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Tôi tin rằng hoàn toàn
có thể tiếp cận một Trí tuệ có những lời giải đáp thực tiễn
cho câu hỏi về cách thức vận hành của Vũ trụ, về lí do vì
sao tất cả chúng ta ở đây, làm thể nào chúng ta có thể
sống đời hoan hỉ hơn, và làm thế nào để thực thi những lý
do khiến chúng ta tồn tại.
Nghĩ giàu, làm giàu
Có lẽ lần đầu tiên tôi thực sự tìm thấy lời giải đáp thực
tế cho danh sách câu hỏi ngày càng dài của mình là khi
tôi bắt gặp một cuốn sách hấp dẫn vào thời điểm tôi đang
thực hiện các buổi hòa nhạc ở hàng loạt trường đại học và
cao đẳng hồi năm 1965. Cuốn sách nằm trên bàn uống cà
phê ở sảnh một khách sạn nhỏ đâu đó ở Montana, và tôi
nhớ là khi cầm lấy cuốn sách và nhìn vào những từ ở bìa
trước: Nghĩ giàu, làm giàu! [Think and Grow Rich] của
Napoleon Hill, thì có một mâu thuẫn hình thành trong
tôi.
Cái tựa đề này gây ác cảm đối với tôi vì, giống như
nhiều người khác, tôi được dạy dỗ theo kiểu không có
thiện cảm với người giàu có, như để biện minh cho sự
thiếu thốn những nguồn lợi dễ dàng kiếm được. Thế
nhưng cuốn sách có điều gì đó lôi cuốn đến không cưỡng
được, và khi đọc được khoảng 12 trang thì toàn thân tôi có
cảm giác sởn da gà, lạnh khắp sống lưng.
Bây giờ thì chúng tôi hiểu rằng những cảm giác vật
chất của thân thể là bằng chứng xác nhận rằng chúng ta
đang tiếp cận một điều gì đó có giá trị đặc biệt, nhưng
ngay khi đó tôi cũng đã cảm nhận rằng cuốn sách này làm
bừng tỉnh trong tôi nhận thức rằng ý nghĩ của mình là
quan trọng, và trải nghiệm sống của mình theo cách nào
đó phản ánh nội dung những tư duy của mình. Cuốn sách
rất lôi cuốn và hấp dẫn, nó gợi lên trong tôi ham muốn
làm theo những đề xuất trong cuốn sách - và tôi đã làm
như vậy.
Trên thực tế, việc vận dụng những bài học đó đã phát
huy hiệu quả với tôi đến mức chỉ trong một thời gian rất
ngắn, tôi đã tạo dựng một doanh nghiệp đa quốc gia,
mang lại cho tôi cơ hội gây ảnh hưởng tới cuộc sống của
hàng nghìn người một cách đầy ý nghĩa. Thậm chí tôi đã
bắt đầu huấn thị những nguyên tắc mà tôi đang học.
Nhưng mặc dù tôi nhận được giá trị thật khó tin từ cuốn
sách đổi đời của Napoleon Hill, cuộc sống của nhiều
người mà tôi huấn thị đã không được cải thiện ngoạn mục
như tôi, bất kể là họ đã tham gia bao nhiêu khóa huấn thị,
cho nên cuộc kiếm tìm những lời giải đáp cụ thể hơn của
tôi lại tiếp tục.
Seth lên tiếng về việc tạo dựng hiện thực của
bạn
Trong khi cuộc kiếm tìm cả đời tôi nhằm tìm ra lời giải
đáp cho các câu hỏi vẫn tiếp tục, và mong muốn của tôi
tìm cách giúp đỡ mọi người đạt được mục tiêu của họ trở
nên lớn hơn bao giờ hết, tôi bị phân tán một thời gian bởi
cuộc sống mới mà Esther và tôi cùng nhau gây dựng tại
Phoenix, Arizona. Chúng tôi kết hôn năm 1980 sau vài
năm quen biết và nhận ra là chúng tôi hợp nhau một cách
kì lạ. Chúng tôi đã cùng nhau trải nghiệm niềm vui,
những ngày tuyệt diệu nối tiếp nhau, cùng tìm hiểu thành
phố mới, tạo dựng căn nhà mới và khám phá cuộc sống
mới cùng nhau. Và tuy Esther không hẳn đã chia sẻ với
tôi khát vọng hiểu biết hay cơn khát tìm kiếm lời giải đáp,
cô ấy đầy nhiệt huyết với cuộc sống, luôn hạnh phúc và
thật dễ chịu.
Một hôm khi đang ở thư viện, tôi bắt gặp cuốn sách có
tên Seth lên tiếng [Seth Speaks] của Jane Roberts, và
dường như trước khi lấy cuốn sách từ giá xuống, tôi lại
sởn da gà và toàn thân ớn lạnh. Tôi lật qua các trang của
cuốn sách, tự hỏi rằng trong đó ẩn chứa những gì mà
khiến tôi có phản ứng đầy cảm xúc đến vậy.
Trong khoảng thời gian tôi và Esther bên nhau, tôi đã
nhận ra điểm mâu thuẫn duy nhất giữa chúng tôi là cô ấy
không muốn nghe về những trải nghiệm của tôi với bảng
cầu cơ Ouija. Mỗi khi tôi định giải trí với trò vui đó, thì
Esther rời khỏi phòng. Do giáo dục mà từ nhỏ cô ấy đã rất
sợ bất kỳ thứ gì phi vật chất, và vì không muốn cô ấy bối
rối nên tôi không kể những câu chuyện đó nữa, ít nhất là
những khi có mặt cô ấy. Bởi vậy, tôi không mấy ngạc
nhiên khi Esther không muốn nghe về cuốn sách Seth lên
tiếng.
Tác giả Jane Roberts gần như đã đi vào trạng thái
nhập thần để cho Seth, một nhân vật phi vật chất, lên
tiếng thông qua bà, và những điều Seth nói được bà ghi
chép lại trong loạt sách Seth có ảnh hưởng khá lớn. Tôi
thấy những tác phẩm này rất kích thích và lôi cuốn, và tôi
bắt đầu nhìn thấy hướng đi tới một số lời giải đáp cho
danh sách dài các câu hỏi của mình. Nhưng Esther thì sợ
hãi cuốn sách. Chỉ vừa nghe tới cách mà cuốn sách được
viết ra là cô ấy đã cảm thấy bất an, và khi nhìn thấy bức
ảnh kỳ lạ ở bìa sau cuốn sách mô tả Jane trong trạng thái
nhập thần đang nói thay cho Seth là cô ấy hãi hùng.
“Nếu anh muốn thì anh có thể đọc cuốn sách đó Esther nói với tôi - nhưng làm ơn đừng mang vào phòng
ngủ của chúng mình.”
Tôi vẫn luôn tin vào cách suy luận “nhìn quả xét cây”,
cho nên mỗi điều tôi suy ngẫm, tôi thường suy ngẫm từ
góc độ tôi cảm nhận ra sao về những điều đó… và có
nhiều thứ trong sách của Seth tôi cảm thấy đúng. Vì vậy
đối với tôi việc nó xuất phát từ đâu và được trình bày
bằng cách nào không có ý nghĩa gì. Từ sâu thẳm, tôi cảm
thấy rằng tôi đã phát hiện được thông tin quý giá có thể
sử dụng, và có thể truyền nó cho những người mà tôi tin
là cũng có thể sử dụng. Tôi rất phấn khích!
NỖI SỢ HÃI CỦA TÔI ĐÃ ĐƯỢC
GIẢI TỎA
ESTHER HICKS
ôi nghĩ rằng Jerry đã rất sáng suốt và tử tế khi không cố
nhồi nhét cho tôi những cuốn sách của Seth vì thực sự tôi
T
thấy chúng phản cảm. Cái ý tưởng rằng một con
người tiếp xúc với một thực thể phi vật chất khiến
tôi cực kỳ bất an, cho nên Jerry không muốn làm
phiền tôi, anh ấy thường dậy lúc sáng sớm, và khi tôi còn
đang ngủ thì anh ấy đọc những cuốn sách ấy một mình.
Dần dần, khi thấy có điều gì đó đặc biệt thú vị, anh nhẹ
nhàng đưa nó vào lúc trò chuyện, và trong lúc tôi ít phản
kháng hơn, tôi thường có thể nghe được giá trị của ý
tưởng. Từng chút một, Jerry giới thiệu hết khái niệm này
tới khái niệm khác cho tới khi tôi bắt đầu cảm thấy thực
sự quan tâm tới các tác phẩm kì lạ đó. Cuối cùng thì việc
đó trở thành nghi thức mỗi buổi sáng. Chúng tôi ngồi bên
nhau, và Jerry đọc cho tôi nghe các cuốn sách của Seth.
Nỗi sợ hãi của tôi không xuất phát từ bất kì trải
nghiệm cá nhân tiêu cực nào, mà từ những lời đồn đại tôi
nhặt nhạnh từ những người cũng nghe đồn đại. Giờ đây
nhìn lại, những nỗi sợ của tôi phải nói là phi lí. Lần nào
cũng vậy, một khi tôi nhận ra rằng chừng nào trải nghiệm
cá nhân của tôi được quan tâm, thì mọi chuyện trở nên
tốt đẹp, và tôi thực sự thay đổi thái độ.
Thời gian qua đi, khi nỗi sợ hãi về cách Jane thu nhận
thông tin từ Seth đã giảm bớt, tôi bắt đầu cảm nhận giá trị
to lớn của những cuốn sách tuyệt diệu này. Quả thật,
chúng tôi vui sướng với những gì đã đọc tới mức nghĩ
rằng chúng tôi sẽ tới New York để gặp Jane, Robert chồng của bà, và thậm chí là gặp cả Seth. Tôi đã đi xa tới
mức thực sự muốn gặp cả thực thể phi vật chất. Nhưng số
điện thoại của tác giả cuốn sách không được công bố, cho
nên chúng tôi không biết đích xác phải làm gì tiếp theo để
thu xếp được cuộc gặp đó.
Một hôm chúng tôi ngồi ăn trưa ở quán cà phê nhỏ
gần một hiệu sách ở Scottsdale, Arizona, khi Jerry đang
lật qua các trang cuốn sách vừa mới mua thì một người lạ
ngồi bên cạnh hỏi chúng tôi: “Các bạn đã đọc cuốn sách
nào của Seth chưa?”
Chúng tôi gần như không tin vào tai mình, vì chúng
tôi chưa từng nói cho ai biết là chúng tôi đang đọc những
cuốn sách đó. Rồi người đàn ông không quen lại hỏi: “Các
bạn có biết là Jane Roberts đã qua đời không?”
Tôi còn nhớ những lời nói đó dội vào tôi, làm tôi nhòa
nước mắt. Dường như có ai đó nói với tôi rằng chị gái tôi
đã chết mà tôi lại không biết điều đó. Thật là sốc. Chúng
tôi cảm thấy thất vọng vì hiểu rằng sẽ không thể nào gặp
Jane và Rob… hay Seth được nữa.
Sheila “truyền kênh” Theo
Cũng trong ngày chúng tôi nghe tin về cái chết của
Jane, hai người bạn và cũng là đối tác làm ăn của chúng
tôi - Nancy và Wes, chồng cô ấy - đã gặp chúng tôi để
cùng ăn tối. “Chúng tôi có cái băng này muốn cho các bạn
nghe” - Nancy nói, và dúi một băng cassette vào tay tôi.
Cử chỉ của họ có vẻ kỳ cục, có điều gì đó lạ lùng. Thực sự
họ làm tôi có cảm giác tương tự như cảm giác mà Jerry
mang đến cho tôi khi anh tìm ra các cuốn sách của Seth.
Cứ như thể họ có một bí mật muốn chia sẻ nhưng lại lo
lắng không biết chúng tôi sẽ phản ứng ra sao khi biết
được bí mật ấy.
“Cái gì vậy?” - Chúng tôi hỏi.
“Nó được truyền kênh.” - Nancy thầm thì.
Tôi không nghĩ là cả Jerry lẫn tôi đã từng nghe nói từ
truyền kênh trong một hoàn cảnh như thế. “Bạn nói
truyền kênh là có ý gì?” - Tôi hỏi.
Khi Nancy và Wes giải thích ngắn gọn và có phần
không ăn khớp, cả tôi lẫn Jerry đều hiểu rằng họ đang mô
tả cách thức tương tự như cách mà các cuốn sách của Seth
được viết ra. “Tên cô ấy là Sheila” - Họ tiếp tục - “và cô ấy
nói thay cho một thực thể tên là Theo. Cô ấy sắp tới
Phoenix, và nếu muốn, các bạn có thể hẹn gặp và nói
chuyện với cô ấy.”
Chúng tôi quyết định hẹn gặp, và tôi vẫn còn nhớ lúc
đó chúng tôi phấn khích tới mức nào. Chúng tôi gặp nhau
trong một căn nhà đẹp (do Frank Lloyd Wright thiết kế)
tại Phoenix. Lúc đó là ban ngày ban mặt và tôi nhẹ cả
người khi không có gì ma quái xảy ra. Tất cả đều dễ chịu
và không có gì bất an. Và khi chúng tôi ngồi “gặp gỡ”
Theo (đúng ra tôi nên nói rằng Jerry gặp gỡ Theo - còn
tôi hình như không thốt ra lời nào trong suốt cuộc gặp),
tôi hết sức ngạc nhiên.
Jerry có một cuốn sổ đầy những câu hỏi, những câu
hỏi mà anh nói là đã thu thập từ hồi 6 tuổi. Anh rất phấn
khích, hỏi hết câu này tới câu khác, đôi khi cắt ngang giữa
câu trả lời, để có thể hỏi thêm được một câu nữa trước khi
hết thời gian. Nửa tiếng đồng hồ trôi qua thật nhanh và
chúng tôi cảm thấy rất tuyệt.
“Liệu mai chúng tôi đến nữa có được không?” - Tôi hỏi
vậy vì giờ thì tôi cũng đang hình thành một danh sách các
câu hỏi muốn hỏi Theo.
Liệu tôi có nên thiền không?
Hôm sau, khi trở lại, tôi hỏi Theo (thông qua Sheila)
là chúng tôi có thể làm gì để tiến nhanh hơn tới các mục
tiêu của mình. Theo trả lời: Xác nhận, rồi cho tôi một xác
nhận tuyệt diệu: Tôi, Esther Hicks, thông qua Tình yêu
Thần thánh, nhận ra và, thu hút về phía tôi những Bản
thể đang tìm kiếm sự khai sáng thông qua cách thức của
tôi. Ngay giờ đây, sự chia sẻ sẽ nâng cả hai chúng tôi
lên.
Jerry và tôi đã biết về những lời xác nhận, và chúng tôi
đã sử dụng chúng. Sau đó tôi hỏi “Còn gì nữa không?”
Theo đáp: Thiền định. Tôi không hề quen biết ai đang
thiền, và ý tưởng thiền định hoàn toàn xa lạ đối với tôi.
Tôi không nghĩ là tôi tự làm được việc ấy. Jerry từng nói
rằng anh nghĩ thiền định chỉ dành cho những người thấy
cuộc sống của họ đang trở nên tồi tệ bởi những đau đớn
hay sự nghèo khổ, mà vẫn phải tồn tại. Tôi thì nghĩ rằng
thiền định là một thể loại kỳ cục kiểu như đi trên than
hồng hoặc nằm trên giường rải đinh, hay đứng một chân
suốt cả ngày chìa tay xin tiền quyên góp.
Nhưng rồi tôi hỏi Theo: “Thầy nói thiền là có ý gì ạ?”
Theo đáp: 15 phút mỗi ngày, ngồi trong phòng yên
tĩnh, mặc quần áo dễ chịu, và tập trung vào hơi thở của
mình. Khi nào tâm trí bạn bắt đầu nghĩ ngợi lung tung,
thể nào cũng thế, thì hãy buông thả ý nghĩ và tập trung
trở lại vào hơi thở của bạn. Tôi nghĩ: Ừ, cũng không đến
nỗi kỳ cục lắm.
Tôi hỏi là liệu có nên dắt đứa con gái 14 tuổi Tracy của
tôi đến gặp Theo hay không thì câu trả lời là: Có, nếu như
đó là yêu cầu của nó, nhưng điều đó không cần thiết vì các
bạn cũng là kênh truyền dẫn. Tôi nhớ lúc đó tôi cảm thấy
thật khó tin là những chuyện kì lạ như trở thành một
kênh truyền dẫn, hoặc có ý nghĩa tương tự như thế, mà
trước đó chúng tôi lại không hề biết. Đúng lúc ấy, máy ghi
âm lại nhảy băng, báo hiệu là một lần nữa, thời gian đã
hết.
Tôi không thể tin là thời gian lại trôi nhanh đến thế.
Và khi tôi nhìn xuống danh sách các câu hỏi còn chưa
được giải đáp của mình thì Stevie, bạn của Sheila, người
điều khiển máy ghi âm và ghi chép trong suốt cuộc trò
chuyện với Theo, có lẽ đã nhận ra là tôi hơi thất vọng, vì
cô ta hỏi tôi: “Cô có câu hỏi cuối cùng chứ? Cô có muốn
biết tên người hướng dẫn tinh thần của mình không?”
Tôi chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, vì tôi chưa bao giờ
nghe thấy cụm từ người hướng dẫn tinh thần. Nhưng tôi
thích tên gọi đó, nên trả lời: “Vâng, thế ai là người hướng
dẫn tinh thần của tôi?”
Theo đáp: Chúng tôi được biết là điều đó sẽ được
truyền đạt trực tiếp tới bạn. Bạn sẽ có trải nghiệm tâm
linh, và bạn sẽ biết.
Ngày hôm đó, chúng tôi rời khỏi ngôi nhà đẹp đẽ với
cảm giác dễ chịu hơn bao giờ hết. Theo đã khích lệ chúng
tôi thiền cùng nhau. Vì các bạn rất hợp nhau, tác dụng sẽ
trở nên mạnh hơn. Và thế là theo gợi ý của Theo, chúng
tôi về thẳng nhà, mặc áo choàng tắm (là bộ đồ dễ chịu
nhất), kéo kín rèm phòng khách và ngồi để thiền (hay đại
loại như vậy). Tôi còn nhớ mình đã nghĩ: Tôi sẽ thiền mỗi
ngày 15 phút, và tôi sẽ biết được tên người hướng dẫn
tinh thần của mình. Tôi và Jerry đều có cảm giác kì quặc
khi cùng nhau làm cái việc kì lạ này, cho nên chúng tôi đã
ngồi trong những chiếc ghế tựa lưng cao với một chiếc kệ
gỗ ngăn ở giữa để khỏi nhìn thấy nhau.
Thứ gì đó bắt đầu “thở” trong tôi
Những hướng dẫn của Theo về cách thức thiền rất
ngắn gọn: 15 phút mỗi ngày, ngồi trong phòng yên tĩnh,
mặc quần áo dễ chịu, và tập trung vào hơi thở của mình.
Khi nào tâm trí bạn bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, thể nào
cũng thế, thì hãy buông thả ý nghĩ và tập trung trở lại
vào hơi thở của bạn.
Chúng tôi đặt đồng hồ tính giờ cho 15 phút, rồi tôi
ngồi yên trên chiếc ghế to dễ chịu của mình và tập trung
vào hơi thở. Tôi bắt đầu đếm hơi thở của mình, hít vào thở
ra. Gần như ngay lập tức tôi bắt đầu có cảm giác tê tê chạy
khắp người. Đó là cảm giác cực kỳ dễ chịu. Tôi thấy thích.
Đồng hồ rung chuông báo hết giờ và làm tôi giật mình
tỉnh thức. Khi tôi lấy lại ý thức về Jerry và căn phòng, tôi
thốt lên: “Hãy cùng làm lại lần nữa.” Chúng tôi đặt đồng
hồ thêm 15 phút nữa, và tôi lại cảm nhận cảm giác thoát
ly tuyệt vời đó, tức là trạng thái lâng lâng không cảm giác.
Lần này tôi không còn cảm thấy chiếc ghế ngồi bên dưới.
Như thể là tôi đang treo lơ lửng trong phòng và ở đó
không còn gì khác.
Rồi chúng tôi lại đặt đồng hồ thêm 15 phút nữa, và tôi
lại trôi vào cảm giác thoát ly ngọt ngào - rồi tiếp đó tôi
cảm nhận được cảm giác khó tin là mình đang được “thở”
qua. Như thể có gì đó mạnh mẽ và êm dịu thổi không khí
vào buồng phổi tôi rồi sau đó lại hút ra. Bây giờ thì tôi
hiểu rằng đó chính là cuộc tiếp xúc mật thiết đầu tiên của
tôi với Abraham, nhưng lúc đó tôi chỉ biết rằng...
 





